Thành phố Vinh mở tuyến du lịch đường sông

Vinh là thành phố có nhiều di tích lịch sử văn hóa lâu đời như đền Hồng Sơn, Chùa Diệc, thành cổ Vinh… lại được bao bọc phía Nam bởi dòng sông Lam, sông Cửa Tiền đoạn thì chảy qua núi, đoạn thì chạy qua làng, chỗ chảy qua phố chợ tạo nên nhiều cảnh sắc hấp dẫn. Vinh lại nằm trên trục giao thông Nam – Bắc, Tây Đông nên từ lâu đã được chọn làm điểm dừng chân của chuyến du lịch xuyên Việt và các chuyến từ Lào qua. Tuy nhiên trước đây việc xây dựng tôn tạo các điểm tham quan ở đây ít được chú trọng. Thời gian lưu lại của khách cũng vì vậy mà rất ngắn.
Mới đây nhà khách thành phố Vinh đã đầu tư xây dựng và cải tạo khu du lịch Lâm Viên, núi Quyết và mua sắm tàu thuyền phục vụ tuyến du lịch đường sông (Bến đặt dưới chân núi Quyết). Đây là nơi hội tụ nhiều nét văn hoá đặc trưng xứ Nghệ và có cảnh quan thiên nhiên đẹp, thích hợp với mục đích du lịch sinh thái.
Lâm Viên núi Quyết nằm sát bờ bắc sông Lam. Phía bên kia là thị trấn Gia Lách huyện Nghi Xuân tỉnh Hà Tĩnh với một dãy phố tựa lưng vào núi Hồng Lĩnh chân lấn ra sát mép nước chạy dọc bờ Nam sông Lam. Cầu Bến Thủy dài 670m vắt từ chân núi này qua chân núi kia tăng thêm vẻ đẹp kiều diễm ở đây. Trên núi Quyết có nhiều loại cây nhưng chủ yếu là thông với đường kính thân cây trung bình 30 đến 35cm. Trong núi có nhiều hang cùng với các đường hầm, kẽ nứt ăn thông lên đỉnh núi. Ở đỉnh núi nhất nhà khách cho xây dựng vọng đài và các dịch vụ phục vụ khách tham quan đồng thời khai mở một con đường cho ô tô lên được tới đây. Đứng giữa bạt ngàn thông reo phóng tầm mắt ra xa du khách có thể quan sát khung cảnh nhộn nhịp của thành vinh, quan sát cái êm đềm của làng quê ven bờ sông Lam hay khám phá cái hấp dẫn từ chính Lâm Viên, núi Quyết. Thú vị hơn nếu như du khách được biết nơi đây trong chiến tranh chống Mỹ cứu nước đã diễn ra nhiều cuộc chiến đấu anh dũng của dân quân Bến Thủy chống lại máy bay địch. Xa hơn cách đây 211 năm, núi Quyết được vua Quang Trung chọn làm nơi xây dựng kinh đô, ý định chưa thành thì nhà vua qua đời.
Theo dọc sông Lam (con sông mang nặng văn hóa xứ Nghệ) du khách được đi thăm quan các điểm du lịch sau:
Kim Liên, quê hương của Chủ Tịch Hồ Chí Minh.
Rừng bấc Nghi Xuân, nơi có nhiều loài chim sinh sống.
Đền Củi thờ Liễu Hạnh công chúa sau này hợp từ còn thờ thêm Thánh Trần. Đây là ngôi đền rất đẹp và thiêng.
Trên thuyền du khách được nghe các làn điệu dân ca xứ Nghệ cùng với những lời giới thiệu về tên đất tên làng mà nơi nào cũng gắn với các huyền thoại, truyện kể dân gian. Trong tương lai nhà khách sẽ mở thêm tuyến đường sông đi cửa Lò, khe Bò Dái để tuyến du lịch đường sông thêm phong phú và hấp dẫn.
Xây dựng khu du lịch Lâm Viên, núi Quyết và tuyến du lịch đường sông, thành phố Vinh đã chính thức có điểm tham quan đầu tiên đón và phục vụ khách du lịch. Nó sẽ giúp cho du khách tìm được nhiều điểm mới lạ độc đáo và thú vị đồng thời đáp ứng được nhu cầu vui chơi giải trí của nhân dân thành phố Vinh.
Nguyễn Minh Long – Tuần Du lịch – Số 37(89) – 13 -20/9/1999

Rượu nho Paris thu hoạch từ ban công

Thu được 1357 kg nho, chế được 900 chai rượu vang, đó là thành tích rất đặc biệt của Công ty Echevin de Bouzy, vì công ty này chỉ thu hoạch nho “vãng lai” giữa thủ đô Paris, trên ban – công, trên giàn hoa,… Chú không phải đại trà như ở vùng Champange. Vì thế mẻ rượu này rất được dân Paris trân trọng, người ta nói với nhau rằng: “Khi rượu nho Paris rót ra, chúng phải được uống hết.”
Minh Tâm (Theo Voici)
Xe đạp kỳ dị
Để giết thì giờ. Paul Morris đã sáng chế một phương tiện di động thật kỳ quặc, đó là chiến quan tài đạp mà chỉ khi di chuyển, người đạp xe phải nằm ngửa trong quan tài có nắp đậy bình thường. Khi nào cảm thấy vui vui, Paul lại làm cho những tay lái xe hơi khác phải kinh hãi khi anh đạp chiếc quan tài dạo trên đường phố. Có điều lạ, là luật lệ giao thông ở Anh Quốc không cấm xe này đi lại miễn là có số xe đăng ký đàng hoàng.
Ngô Hữu Đoàn (Theo Voici)
“Cây” biển báo giao thông trong sân vườn
Có một kiểu kiến trúc gây ấn tượng. Một rừng biển báo giao thông cắm trong sân vườn lam cho người ta như lạc vào một ma trận. Đó là ý tưởng làm cho sân vườn nhà thơ St. Hedwig ở Berlin (Đức) có nét đặc trưng mà không nơi nào có được của kiến trúc sư Hermam Grub.
Minh Tâm (Theo Femme Actuelle)
4.Khăn tắm để quảng cáo
Đi tắm biển không thể không mua một chiếc khăn tắm. Nắm được nhu cầu này của kháhc du lịch, hãng SIA của Singapore mới sản xuất và đưa ra thị trường một loại khăn tắm được làm hoàn toàn bằng sợi bông thiên nhiên, kèm theo những hoa văn, họa tiết truyền thống được thêu, phun vào. Vì thế chiếc khăn không chỉ có tác dụng trên bãi biển mà nó còn có thể là một món quà lưu niệm hữu dụng cho du khách.
Đàm Văn Đàng
5.10 cán bộ công đoàn của công ty khách sạn du lịch kim liên được tặng thưởng huy chương vì sự nghiệp xây dựng công đoàn.
Thực hiện chủ trương của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam về việc tặng thưởng Huy chương vì sự nghiệp xây dựng Công đoàn cho những cán bộ công đoàn có thành tích xuất sắc, Công đoàn Công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên đã giới thiệu một danh sách các đoàn viên ưu tú với Công đoàn cấp trên. Mới đây, tổng liên đoàn lao động Việt Nam đã ra quyết định tặng Huy chương vì sự nghiệp xây dựng Công đoàn cho 10 cán bộ công đoàn của Công ty. Đó là các đồng chí: Nguyễn Văn Trình, Chu Văn Ý, Trần Quốc Hùng, Lê Hữu Trạc, Lê Văn Hồng, Trương Thị Chính, Trần Thị Nga, Nguyễn Minh Hợp, Nguyễn Thị Nga, Đặng Thị Nga.
Đây là những cán bộ công đoàn tiêu biểu trong công tác chuyên môn và công đoàn của Công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên.
H.T.V
Hà Tây: Xây dưng công viên xanh
Năm 1999, Công ty du lịch Ao Vua (Ba Vì) đã đầu tư hàng trăm triệu đồng xây dựng trong khuôn viên khách sạn Hương Rừng một công viên xanh với 12 con giáp có dáng dấp hấp dẫn, xây dựng một hệ thống thác núi kiểu nhân tạo, mô phỏng trận chiến Sơn Tinh – Thủy Tinh, với chiều dài mô hình 25m, cao 6m, một hệ thống trò chơi trượt nước với tổng diện tích 1000 m2 có 4 bàn trượt cao 11m, dài 60m trong đó có 2 làn trượt dành cho thiếu nhi; đồng thời mở rộng 500 m2 diện tích bể tắm, nâng cấp, mở rộng thêm hệ thống phòng ăn, nhà nghỉ; đầu tư cải tạo toàn bộ hệ thống chiếu sáng với 35 cột đèn điện, 70 bóng cao áp… Hình thành khu dạ hội, vui chơi giải trí, tổ chức lửa trại ngoài trời cho du khách dự đông vui.
Từ đầu năm tới nay, khuôn viên khách sạn Hương Rừng đã có hàng chục ngàn lượt du khách tới nghỉ mát và nhiều cuộc hội thảo lớn của các ngành, các cấp trong và ngoài nước tổ chức tại đây.
Mạnh Khang – Tuần Du lịch – 1999

Đào tạo bồi dưỡng phải đi đôi với sử dụng

(Nhân đọc bài này “Cử nhân du lịch muốn có việc làm đúng nghề đào tạo” của tác giả Mai Khôi – báo TDL số 27, 5-8-1999)
Về lý thuyết mà nói thì ai cũng hiểu được. Đào tạo, bồi dưỡng phải đi đôi với sử dụng và qua thực tế sử dụng lại tiếp tục bồi dưỡng, đào tạo để luôn luôn có được đội ngũ cán bộ đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ mới, mỗi ngày đòi hỏi một cao hơn. Nhận thức là như vậy, nhưng để biến nhận thức thành việc làm cụ thể cũng còn khoảng cách. Độ dài, ngắn của khoảng cách này phụ thuộc rất nhiều vào sự tham mưu về tổ chức – đào tạo ở cơ quan, đơn vị và sự quyết định cuối cùng của lãnh đạo. Nếu cơ quan, đơn vị nào có bộ máy tham mưu tốt, hiểu biết, công tâm thì sẽ giúp cho lãnh đạo có được những quyết định đúng trong việc bố trí sử dụng cán bộ và ngược lại.
Trong thực tế, ngành Du lịch cũng có phần “thiệt thòi” so với các ngành khác, bởi dù đã 39 năm trưởng thành và phát triển, nhưng sự nghiệp đào tạo nguồn nhân lực cho ngành chủ yếu mới được chú trọng phát triển trong khoảng 10 năm trở lại đây (Tuy vậy, hiện nay vấn đề đào tạo cũng mới chỉ thu được một số kết quả bước đầu và vẫn đang còn nhiều vấn đề cơ bản phải giải quyết trong những năm tới). Do vậy, đội ngũ cán bộ hiện đang công tác trong ngành. Du lịch không phải chỉ tốt nghiệp từ các trường đào tạo chuyên ngành về du lịch mà hầu hết là từ các nguồn khác, trường khác. Phổ biến nhất hiện nay ngoài một số ít cán bộ được đào tạo đúng chuyên ngành du lịch từ nước ngoài về và một số trẻ được đào tạo ở các trường du lịch trong nước mới bổ sung gần đây, còn phần lớn đều tốt nghiệp ở các trường đại học Kinh tế quốc dân, đại học Thương mại, đại học Tài chính… và một số trường đại học kỹ thuật khác. Đặc điểm đó càng đòi hỏi việc lựa chọn, sắp xếp và sử dụng số cán bộ này phải thật khoa học và đúng người, đúng việc, nếu không chẳng những không đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ mà đôi khi còn gây ra những trở ngại không đáng có làm kìm hãm sự phát triển đi lên của ngành.
Để sử dụng đúng người, đúng việc đều quan trọng nhất là phải đánh giá đúng, khách quan, tài đức của các cán bộ, mà muốn đánh giá đúng thì người đánh giá phải vừa có tâm, vừa có tầm và nhất thiết không để những tư tưởng ích kỷ, cá nhân, độc đoán… xen vào trong quá trình nhận xét, đánh giá cán bộ. Muốn vậy, việc đánh giá phải làm đúng thẩm quyền, đúng quy trình, quy chế và phải đạt các yêu cầu: “Phải làm rõ ưu điểm, khuyết điểm, mặt mạnh, mặt yếu về phẩm chất chính trị, đạo đức lối sống, năng lực và hiệu quả công tác, chiều hướng phát triển của cán bộ; phải đảm bảo tính khách quan, toàn diện, tính lịch sử – cụ thể, phải trên cơ sở thực hiện phê bình và tự phê bình; thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ, thảo luận dân chủ, kết luận theo đa số và công khai đối với cán bộ được đánh giá”.
Nhân đây cũng nên nhắc lại câu chuyện của cụ Tô Hiến Thành đề xuất ý kiến với vua Lý về việc chọn người: “Nếu chọn người chăm sóc, phục vụ nâng khăn, sửa túi thì chọn Vũ Tá Đường, còn nếu chọn người giúp nước thì chọn Trần Trung Tá”. Chuyện xưa đã từ lâu rồi mà không cũ chút nào, nó vẫn còn nguyên giá trị để cho chúng học tập và noi theo. Mong rằng ngành Du lịch của chúng ta chọn được nhiều cán bộ như Trần Trung Tá của cụ Tô Hiến Thành.
Trần Tiến Nghị -Tuần Du lịch – 1999

Đầu tư nước ngoài về du lịch ở Bà Rịa – Vũng Tàu_Phần 2

Bên cạnh những dự án để đi vào hoạt động nhưng chưa góp đủ vốn pháp định, nhiều dự án khác lại rơi vào tình trạng khác như cấp giấy phép trên ba năm nhưng không triển khai thực hiện, hoặc xây dựng dở dang rồi bỏ đó như Liên doanh Kim Sơn (6.723.500 USD), liên doanh Wismasa – OSC (12.749 USD) và Vũng Tàu – Festival Resort (59.177.000 USD)…
Những vướng mắc của các dự án này hoặc là không muốn triển khai vì sợ lỗ hoặc là muốn triển khai nhưng đất đai sau khi tiến hành kiểm tra đền bù giải tỏa lại có sự chênh lệch so với diện tích được giao.
Tháo gỡ bằng cách nào?
Nguyên nhân nào dẫn đến tình trạng này? Theo đánh giá chủ quan thì bên cạnh những vướng mắc chung về đền bù giải tỏa, tính hấp dẫn về du lịch ở Bà Rịa – Vũng Tàu đã giảm đi khá nhiều trong con mắt của các nhà đầu tư. Lượng khách du lịch đến Bà Rịa – Vũng Tàu và doanh thu của ngành du lịch địa phương thời gian qua tuy có tăng từ 1,8 triệu lượt khách trên/269 tỷ đồng (1992) lên 2,9 triệu lượt khách/800 tỷ đồng (1998) song trên thực tế doanh thu về thương mại là chủ yếu, chiếm 68% trong tổng doanh thu hàng năm. Đây cũng là hậu quả của sự đầu tư không trọng điểm, mạnh ai nấy làm. Điều này thể hiện ở chỗ trong khi khách sạn trên địa bàn đã gần vượt qua con số 80 khách sạn lớn nhỏ thì khu vui chơi dịch vụ chỉ có 1 khu. Oái ăm thay, khu dịch vụ vui chơi giải trí này lại rơi vào liên doanh Vũng Tàu Paradise – một liên doanh đầy tai tiếng về chất lượng và hình thức phục vụ: Tổ chức thi thời trang biển quốc tế thì rước mấy chị người Nga làm ở Liên doanh Vietsopetro; Tổ chức chọi trâu ở Đồ Sơn lại rước trâu địa phương (Long Đất) rồi cho trâu uống rượu và khua cồng chiêng lấy máu hăng đánh lừa thượng đế…
Việc lựa chọn hình thức đầu tư không hợp lý cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên. Thích thì làm dự án, tiền thiết kế, thẩm định dự án cứ việc thu về khi dự án được cấp phép. Khả thi hay không khả thi là chuyện của thời gian. Vì thế mà các nhà đầu tư đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt bởi thà mất chừng ấy còn hơn là tiếp tục triển khai và tiếp tục lỗ. Đây cũng là một tình trạng khá phổ biến trên lĩnh vực đầu tư hiện nay, kể các hình thức đầu tư khác nhau. Trong khi cơ cấu đầu tư hiện diện ở địa bàn bất hợp lý như thể, tình hình đầu tư trong các liên doanh mới cũng không có gì sáng sủa hơn. Trong tổng số 21 giấy phép đầu tư đang có hiệu lực này, lại có 14 dự án đầu tư vào khách sạn với tổng vốn 142.744.500 USD, chiếm 57% về tỷ trọng. Liệu mai này các dự án này có dám liều, tiếp tục góp vốn và kinh doanh khi biết trước rằng nhu cầu khách sạn ở Bà Rịa – Vũng Tàu đã trên mức bão hòa và ngành kinh doanh khách sạn cũng đang chao đảo.
Nhanh chóng kiểm tra lại hoạt động của các liên doanh du lịch, khẩn trương hỗ trợ công tác đền bù giải tỏa, điều chỉnh lại hoặc thu hồi các giấy phép triển khai chậm cho phù hợp với tình hình thực tế là một biện pháp có ý nghĩa quan trọng để lành mạnh hóa và thúc đẩy các liên doanh du lịch ở Bà Rịa – Vũng Tàu phát triển. Bên cạnh đó ngành Du lịch Bà Rịa – Vũng Tàu cũng cần được điều chỉnh lại cơ cấu đầu tư cho hợp lý trên nhiều lĩnh vực, đặc biệt là đầu tư có trọng điểm, đầu tư các dự án có tác dụng hỗ trợ và phát triển ngành du lịch địa phương như khai thác các tiềm năng về biển, mở các tour tuyến du lịch sinh thái và các loại hình nghỉ dưỡng khác.
Thế Hưng – Tuần Du Lịch – Số 38(90) Từ 20-27/9/1999

Đầu tư nước ngoài về du lịch ở Bà Rịa – Vũng Tàu_Phần 1

Lối ra vào cho những dự án “Đóng băng”?
Trong những năm gần đây, du lịch – một trong những ngành kinh tế mũi nhọn của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã có những bước phát triển nhanh cả về lượng lẫn chất. Bên cạnh các yếu tố nội lực, tình hình đầu tư nước ngoài trong lĩnh vực du lịch cũng là yếu tố hậu thuẫn giúp cho ngành Du lịch địa phương phát triển. Tuy nhiên do nhiều nguyên nhân chủ quan và khách quan, tiến bộ triển khai các giấy phép đầu tư nước ngoài về du lịch trên địa bàn Bà Rịa – Vũng Tàu vẫn còn nhiều vướng mắc.
Thiếu vốn và thiếu đất
Tính đến hết tháng 6-1999, toàn tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu có 21 dự án đầu tư nước ngoài về du lịch được cấp phép, trong đó có 14 dự án khách sạn và dịch vụ đi kèm, 2 dự án phức hợp du lịch thể thao giải trí, 2 dự án lữ hành quốc tế và 3 dự án vận chuyển khách. Tổng vốn đầu tư theo giấy phép của các liên doanh này tương đương 250.381.425 USD, trong đó có 171.939.765 USD vốn pháp định, phía Việt Nam phải góp 26,6% vốn bằng quỹ đất, tương ứng với số tiền 45.658.227 USD và phía nước ngoài phải góp 73,4% bằng tiền mặt hoặc thiết bị, tương ứng với số tiền 126.272.538 USD. Tuy nhiên đó chỉ là những con số trên giấy tờ vì hiện nay tiến độ góp vốn trong các liên doanh này hầu như rất chậm, nếu không muốn nói là dẫm chân tại chỗ. Tính đến tháng 6-1999, tổng số vốn góp của các liên doanh này mới chỉ đạt 68.355.322 USD, trong đó phía Việt Nam góp 25.191.613 USD, bằng 55% vốn pháp định phía Việt Nam cần góp và phía nước ngoài góp 43.163.709 USD, bằng 34% vốn pháp định phía nước ngoài cần góp. Liên doanh đầu tư nước ngoài Vũng Tàu Paradise chủ của khu vui chơi giải trí duy nhất (theo đúng nghĩa của từ này) là một ví dụ. Liên doanh này được thành lập theo Giấy phép đầu tư số 183/GP ngày 23-4-1991 của UBNN và HTĐT (nay là Bộ KH&ĐT) với tổng số vốn đầu tư 97,2 triệu USD. Hai đối tác trong liên doanh này là Công ty Paradise Development & Investment (Đài Loan) và Công ty Dịch Vụ Du lịch quốc tế (Vung Tau Intour Co). Do làm ăn không hiệu quả, nợ nần chồng chất nên sau 8 năm hoạt động, tổng vốn góp của liên doanh này mới chỉ đạt 26.804.753 USD, bằng 43% vốn pháp định 2 bên cần góp. Thế nhưng thiệt thòi hơn cả là phía Việt Nam đã đứng mũi chịu sào, góp đủ 15.450.000 USD trong tổng số vốn góp kể trên bằng quyền sử dụng của 220 ha đất để triển khai các hạng mục công trình. Và rồi do thiếu vốn, những hạng mục công trình này vẫn không được triển khai. Đau lòng hơn do triển khai không hoàn chỉnh một số công trình cũng đang hứng chịu sự bào mòn của mưa nắng và khí hậu miền biển như khách sạn 500 phòng chờ hoàn thành phần móng, khu nhà khách 38 phòng…
Cũng giống như vậy, Vicarrent là một liên doanh giữa Công ty Du lịch Bà Rịa – Vũng Tàu và Công ty Hochimex (Hồng Kông) với chức năng cho thuê xe du lịch, vận chuyển hành khách bằng taxi và tân trang sửa chữa các loại xe du lịch. Theo giấp phép đã được cấp, tổng số vốn pháp định của liên doanh này là 2,5 triệu USD, trong đó Việt Nam góp 500 ngàn USD bằng giá trị sử dụng 5000m2 đất, còn lại là của phía nước ngoài với sự góp vốn bằng phương tiện thiết bị thay cho 100% tiền mặt. Tiếc thay sau 10 năm hoạt động phía Việt Nam vẫn chưa có đất để góp và công tác quản lý tài chính của liên doanh này vẫn còn nhiều bất cập như thủ tục trích khấu hao tài sản chưa đầy đủ, có sử dụng tài sản của bên Việt Nam nhưng không phản ánh trên sổ sách kế toán, đối chiếu thu hồi nợ với nước ngoài…
Thế Hưng – Tuần Du Lịch – Số 38(90) Từ 20-27/9/1999

1.Xét xử nghiêm khắc vụ tổ chức mại dâm lớn nhất Hà Nội

Từ ngày 28-6 đến 1-7-1999 Tòa án nhân dân TP Hà Nội đã xét xử sơ thẩm 20 bị cáo trong vụ án mại dâm tại khách sạn Công Dung (19 Tô Ngọc Vân, quận Tây Hồ – thuộc công ty Trách nhiệm hữu hạn Thương mại và Du lịch Công Dung do vợ chồng Ngô Văn Thà – Nguyễn Ngọc Dung làm chủ). Đây là ổ mại dâm lớn nhất Hà Nội từ trước đến nay cả về quy mô, tổ chức lẫn sự ngang nhiên thách thức pháp luật. Chỉ riêng tháng 8-1998 đã có 2.883 lượt khách đến KS Công Dung thuê phòng mua dâm, doanh thu hơn 750 triệu đồng. Trái ngược với dự đoán của nhiều người, tại phiên tòa Thà đã khai nhận vai trò cầm đầu của mình trong vụ án và tiết lộ: “Các đối tượng đến mua dâm là quan chức, công chức, thanh niên”. Rất tiếc chủ tọa phiên toàn đã cho qua những thông tin “giá trị” này. 3/4 luật sư bào chữa cho các bị cáo đã lưu ý Hội đồng xét xử: ổ mại dâm tồn tại kéo dài một phần chính vì sự buông lỏng quản lý của cơ quan chức năng cấp cơ sở, công an huyện Từ Liêm, quận Tây Hồ đã 4 lần bắt quả tang song chỉ phạt hành chính gây bất bình cho nhân dân. Luật sự Trần Nhật Dần đặt câu hỏi phải chăng do trình độ cơ quan chức năng non kém hay tiêu cực đã tạo điều kiện để tội phạm hoạt động?
Hội đồng xét xử đã tuyên án Ngô Văn Thà 19 năm tù, Nguyễn Ngọc Dung 12 năm tù; hai vợ chồng phải truy nộp 4,02 tỷ đồng tiền thu lợi bất chính, tịch thu nhà 19 Tô Ngọc Vân và một xe ô tô Mercedes; tạm giữ nhà số 1 Phan Huy Ích để đảm bảo thi hành án. Ngô Kim Nam – Giám đốc khách sạn Công Dung 17 năm tù. 17 bị cáo còn lại là nhân viên KS Công Dung bị phạt từ 4-14 năm tù.
2. Sydney – Trung tâm buôn bán USD giả
Cơ quan tình báo Mỹ tin rằng bọn tội phạm chuyên nghề làm USD giả đang tìm cách xâm nhập vào Australia để chuẩn bị tung ra thị trường một khối đô la giả cao kỷ lục nhân dịp Olimpic Sydney năm 2000.
Trong Hội nghị đề phòng tai nạn lừa gạt trong thời kỳ Olimpic tổ chức mới đây tại Sydney, một quan chức tình báo Mỹ cho biết nhiều tổ chức chuyên làm đồng USD giả (sau khi đồng tiền này bị loại ra khỏi một số nước châu Á vì chính phủ các nước như Philippine đã cấm dùng các USD làm phương tiện thanh toán) đang ráo riết “dời đô” tới Sydney.
Quan chức tình báo trên cho biết ông đã khám phá ra nhiều vụ dùng giấy đô la Mỹ giả tại thành phố Sydney và các bằng chứng cho thấy bọn làm bạc giả đã rủ nhau về thành phố này của Australia, nơi vốn đã là một trung tâm làm thẻ tín dụng giả và các dịch vụ làm đồ giả khác đã gây tổn hại đến 3,5 tỉ đô la Australia mỗi năm.
Cảnh sát liên bang Australia cũng tin rằng bọn làm bạc giả sẽ tìm cách tận dụng tối đa cơ hội do Olimpic Sydney tại ra với số du khách và vận động viên đến Sydney tham dự. Các cửa hàng sẽ mở cửa nhiều giờ hơn và sẽ có nhiều nhân viên được thuê mướn hơn. Đây là cơ hội rất tốt để tung tiền giả ra thị trường tiêu dùng vì khi có quá đông khách hàng mà nhân viên lại thiếu kinh nghiệm thì họ sẽ không xem xét kỹ lưỡng mỗi khi nhận được tiền.
Cô Narelle Michell, cảnh sát liên bang Australia chuyên trách bài trừ tệ làm bạc giả, cho rằng đồng đô la Mỹ là loại giấy bạc rất dễ bị làm giả vì chúng thực sự được in trên giấy chứ không phải trên các tờ Plastic trong suốt như đồng đô la Australia.
Phương Linh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Chương trình hành động quốc gia về du lịch và các sự kiện du lịch Việt Nam năm 2000

VI. Chương trình hoàn thiện tổ chức, nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về du lịch (CT6)
1 -Ổn định, kiện toàn tổ chức bộ máy và hoàn thiện chức năng, nhiệm vụ của Tổng cục Du lịch
-Kiện toàn các vụ chức năng, nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác của cơ quan Tổng cục Du lịch và các đơn vị sự nghiệp ngành.
-Nghiên cứu trình Chính phủ cho phép thành lập những đơn vị mới: Cục xúc tiến du lịch, Trường du lịch tại thành phố Huế.
-Nghiên cứu trình Chính phủ cho phép thành lập một số văn phòng đại diện của Tổng cục Du lịch tại những thị trường Du lịch trọng điểm.
-Phối hợp với các bộ, ngành có liên quan và các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương củng cố tổ chức, bộ máy và hiệu quả quản lý nhà nước của các sở Du lịch và các bộ phận quản lý về Du lịch trong các sở Thương mại – Du lịch.
-Tiếp tục hoàn thiện cơ chế làm việc của Tổng cục Du lịch với các sở Du lịch và sở Thương mại
-Du lịch để vừa đảm bảo hiệu quả quản lý, tính chủ động, sáng tạo của các sở quản lý du lịch địa phương, vừa đảm bảo hiệu quả quản lý của Tổng cục Du lịch.
-Kiện toàn sắp xếp lại các doanh nghiệp trực thuộc Tổng cục, hình thành những doanh nghiệp du lịch nhà nước mạnh, hoạt động có hiệu quả cao ở những địa bàn trọng điểm.
-Phối hợp với các bộ, ngành, địa phương đẩy mạnh công tác đổi mới, sắp xếp lại và cổ phần hóa các doanh nghiệp du lịch trên phạm vi cả nước.
2 -Phát huy vai trò, hiệu lực của Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch: Xây dựng quy chế hoạt động của Ban chỉ đạo Nhà nước về du lịch và kế hoạch chỉ đạo của Ban trong lĩnh vực nhằm phát huy vai trò, hiệu lực của Ban chỉ đạo, đặc biệt trong phối hợp liên ngành và tháo gỡ những khó khăn của ngành Du lịch
3 -Triển khai xây dựng các văn bản quy phạm pháp luật, hướng dẫn thực hiện Pháp lệnh Du lịch và tuyên truyền , phổ biến, giáo dục về Pháp lệnh Du lịch.
4 -Đánh giá thực trạng đội ngũ cán bộ, công nhân viên chức trong ngành Du lịch để làm căn cứ xây dụng chiến lược phát triển nguồn nhân lực và triển khai công tác đào tạo, bồi dưỡng và xây dựng và xây dựng mạng lưới đào tạo, bồi dưỡng hợp lý và có hiệu quả cao
5-Xây dựng chức danh tiêu chuẩn cán bộ công chức trong ngành Du lịch, triển khai quy hoạch cán bộ và tăng cường công tác bồi dưỡng, đào tạo lại và đào tạo mới đội ngũ cán bộ, công chức, công nhân viên trong Ngành.
2 – Cơ quan chủ trì và phối hợp thực hiện
-Chủ trì: Tổng cục Du lịch
-Phối hợp:
+Ban Tổ chức – Cán bộ Chính phủ
+Bộ tư pháp,
+Bộ Giáo dục và Đào tạo,
+Tổng cục Dạy nghề,
+Tổng cục Thống kê,
+Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương
PV – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Kỷ niệm 40 năm thành lập và đón nhận huân chương độc lập hạng 3

Ngày 5-6-1999, tại Nhà Hát Lớn thành phố Hà Nội, Hãng phim truyện Việt Nam đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm ngày thành lập. Hơn sáu trăm đại biểu là các nghệ sĩ điện ảnh, các nhà làm phim, các nhà văn, các cơ quan văn hóa, báo chí… đã tới dự.
Nhân dịp này, Hãng phim truyện đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng 3, ghi nhận những đóng góp to lớn của những người làm điện ảnh Hãng phim truyện Việt Nam với nền điện ảnh nước nhà. Thay mặt Chính phủ, Bộ trưởng Văn hóa thể thao Nguyễn Khoa Điền đã trao tặng huân chương cao quý trên cho Hãng phim truyền hình Việt Nam.
Đặc, những người làm điện ảnh nói chung, các nghệ sĩ và cán bộ công nhân Hãng phim truyện Việt Nam nói riêng đã phấn khởi được Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu gửi thư chúc mừng nhân ngày kỷ niệm 40 phấn đấu và trưởng thành của đơn vị hàng đầu của ngành Điện ảnh nước ta.
Du lịch Tây Ninh “Doanh thu 7 tháng đạt 128% kế hoạch cả năm”
Tính đến hết tháng 7 năm 1999, Công ty Du lịch Tây Ninh đã đạt mức doanh thu trên 51 tỷ đồng, tăng 49% so với cùng kỳ năm trước và vượt 28% so với chỉ tiêu kế hoạch cả năm 1999. Thực hiện nộp ngân sách gần 5,6 tỷ đồng, bằng 82,4% kế hoạch cả năm.
Công ty đang nỗ lực phấn đấu để doanh thu năm 1999 đạt từ 65 đến 70 tỷ đồng và đẩy mạnh thực hiện một số hạng mục công trình chuẩn bị cho lễ hội mùa Xuân núi Bà năm 2.000 và góp phần thực hiện thắng lợi “Chương trình hành động quốc gia về du lịch” do Tổng cục Du lịch đề ra…
Nghệ An tăng cường công tác kiểm tra các cơ sở kinh doanh du lịch khu vực thị xã Cửa Lò
Năm 1998 các cơ sở lưu trú ở Cửa Lò đón gần 200.000 lượt khách. Mùa hè năm nay, yếu tố thời tiết không được mấy thuận lợi, ngày nắng ít hơn năm ngoái, nhưng theo dự đoán của các nah2 kinh doanh du lịch thì lượng khác năm nay không bị giảm. Thực tế từ đầu mùa hè đến nay, mặc dù số lượng cơ sở lưu trú năm nay nhiều hơn năm ngoái (1998 có 39 cơ sở, năm 1999 có 47 cơ sở) nhưng vào những ngày cao điểm các cơ sở lưu trú đều không có phòng trống, thậm chí nhiều đoàn khách phải đăng ký trước hàng tuần.
Lợi dụng sự quá tải đó, một số đơn vị và cá nhân đã tùy tiện tăng, ép giá đối với khách. Nhiều nhà trọ, nhà nghỉ chất lượng kém nhưng giá phòng cao hơn giá phòng của các khách sạn 1 sao, 2 sao. Nhà nghỉ Lộc Anh, Nhà khách Ngân hàng Nhà nước, Nhà nghỉ Đông Á (treo biển Khách sạn Đông Á)…
Các dịch vụ kinh doanh du lịch như: ăn uống, giải khát, cho thuê phao bơi cũng tăng giá. Sở du lịch Nghệ An đã cử cán bộ chuyên viên xuống tìm hiểu địa bàn, kịp thời đề ra biện pháp giải quyết, chấn chỉnh để không gây phiền toái và ấn tượng xấu cho du khách về khu du lịch Cửa Lò, ảnh hưởng đến uy tín của ngành và địa phương.
Được sự chỉ đạo của Ủy ban nhân dân tỉnh, vừa qua Sở Du lịch Nghệ An đã cùng các Sở Y Tế, Khoa học công nghệ – môi trường, Tài chính – vật giá và Ủy ban nhân dân thị xã Cửa Lò tổ chức đoàn kiểm tra nhằm nhắc nhở, xử phạt những đơn vị cá nhân vi phạm. Đoàn kiểm tra yêu cầu các đơn vị nghiêm chỉnh thực hiện công khai giá dịch vụ du lịch và chấp hành Quyết định số 1613/QĐ-UB ngày 02/5/1997 của Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An về thực hiện khung giá phòng nghỉ khách sạn, nhà trọ về Quyết định 1098/QĐ-UB ngày 17/4/1998 của UBND tỉnh NGhệ An về công tác quản lý bảo vệ môi trường khu du lịch Cửa Lò.
Trần Đình Hà – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Nguyễn Ngọc Phấn cùng đồng bọn phạm tội giá bạc

Trong thời buổi Khách sạn ế ẩm, các ông bà chủ ngồi đói mốc mép thì việc này quả là Đại Cát! Thế nhưng ai cũng lạ, chẳng hiểu vì sao ông chủ khách sạn Nguyễn Văn Cường lại tỏ ra lo lắng. Cái sự “trái khoáy” ấy chỉ vỡ lở vào chiều ngày 13 tháng 1, các chiến sĩ công an tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu ập vào phòng A6 khách sạn tư nhân Trùng Dương bắt quả tang ổ xóc đĩa gồm 14 tên đang sát phạt nhau, thu hơn 33 triệu đồng, 7 chỉ vàng và nhiều dụng cụ đánh bạc. Có thể nói rằng vụ Nguyễn Ngọc Phấn cùng đồng bọn phạm tội giá bạc, tổ chức và đánh bạc là vụ án có quy mô lớn bị Công an tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu khám phá, 18 tên Nguyễn Ngọc Phán (sinh năm 1953, thường trú tại 101 Ba Cu, Thành phố Vũng Tàu) và Trần Xuân Cường sinh năm 1959 trú tại 185/50 đường 5, Thành phố Biên Hòa cầm đầu cấu kết với Đào Văn Trí, Nguyễn Văn Điệu, Nguyễn Văn Quỳnh, Hoàng Anh Tuấn, Thái Bá Dũng, Nguyễn Nhâm, Nguyễn Văn Cường, Lê Thị Kim Liên, Trần Văn Sơn, Hoàng Quốc Việt, Đỗ Cao Sơn, Trần Ngọc Thu (ở Bà Rịa – Vũng Tàu), Ngô Trung Thành, Tăng Quang Diên, Trần Xuân Bình và Nguyễn Văn Tư ở Thành phố Biên Hòa. Trong quá trình điều tra các con bạc khai nhận: Trần Xuân Cường thuê hai phòng A6 và A7 tại khách sạn tư nhân Trùng Dương từ ngày 11 tháng 1 để tổ chức đánh bạc. Cũng chính chọn này đã ba lần tổ chức đánh bạc trót lọt từ cuối năm 1997. Lần đầu Nguyễn Ngọc Phấn thuê một phòng ngủ của Lê Thị Kim Liên tại số nhà 97/4 Ba Cu, thành phố Vũng Tàu với giá 100 nghìn đồng một ngày. Nguyễn Ngọc Phấn và Trần Xuân Cường đã khéo tổ chức một sòng bạc lớn với đầy đủ các trợ thủ làm nhiệm vụ cầm cái, giữa tiền hùn rất đông con bạc. Sòng bạc tồn tại được một tuần thì phát sinh mâu thuẫn nội bộ nên giải tán, Đào Văn Trí kéo khách về đánh bạc ở nhà mình (44 Trương Công Định, thành phố Vũng Tàu). Ngày 3 tháng 1 năm 1998, đàn em của Nguyễn Ngọc Phấn kéo tới phá sòng bạc ở nhà Trí gây ta vụ đâm chém nhau đổ máu tùm lùm. Lần thứ ba Nguyễn Ngọc Phấn thuê nhà Trần Văn Sơn ở 122/7A Trương Công Định, Thành Vũng Tàu đánh bạc được hai ngày thì bị công an sở tại bắt giải tán. Trong vụ án này Nguyễn Ngọc Phấn và Trần Xuân Cường giữ vai trò cầm đầu ngay từ đầu. Trần Xuân Cường từ Biên Hòa xuống Vũng Tàu bàn bạc với nhà tổ chức, Nguyễn Ngọc Phấn lập sòng bạc tại Vũng Tàu. Thị Phấn đã hai lần thuê Vòm để tổ chức đánh bạc. Mới đây Tòa án nhân dân tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã mở phiên sơ thẩm xét xử các bị cáo và tuyên phạt: Nguyễn Ngọc Phấn và Trần Xuân Cường 24 tháng tù. Những kẻ còn lại chịu mức án từ 6 tháng tù treo đến 15 tháng tù giam. Nguyễn Văn Cương chủ khách sạn Tùng Dương chịu án là 13 tháng tù giam về tội gá bạc. Phiên tòa để lại bài học đắt giá không chỉ cho những kẻ máu mê cờ bạc mà còn dành cho những người kinh doanh Khách sạn, nhà nghỉ đừng vì lợi ích trước mắt mà chuốc họa vào thân!
Nguyễn Thanh-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Qua phiên tòa xét xử Luri và Manila

Mấy ngày qua nhiều tờ báo của Nga tập trung đưa tin về vụ xét xử luri, một trong những kẻ cầm đầu tổ chức, chuyên mua bán trẻ em xuyên quốc gia và Manila, mẹ của 2 đứa trẻ, người đã nhẫn tâm bán con đẻ của mình để lấy 4 nghìn đô la Mỹ cùng nhiều tên khác. Nếu tội danh được thành lập thì luri sẽ bị kết án 15 năm tù, còn Manila bị kết án 5 năm tù, những tên khác tùy theo thành tích bản thân mà định hình phạt. Phiên tòa xét xử này đã khiến dư luận đặc biệt quan tâm, Quyền tổng thống Nga Putin lo lắng. Cuối năm 1999, Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao đã trao cho ông Putin khi đó còn là thủ tướng một bản báo cáo này nói về tình trạng mua bán trẻ em ở Nga do một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia tiến hành. Theo bản báo cáo này cho biết thì một trong những nguyên nhân khiến tình trạng buôn bán trẻ em phát triển là vì luật pháp không kiên toàn, bọn tội phạm lợi dụng chiêu bài đưa trẻ em mồ côi ra nước ngoài nuôi dưỡng để che mắt các cơ quan pháp luật, dễ dàng hoạt động. Đương nhiên lợi nhuận của những cuộc mua bán này là kếch xù. Theo tính toán chưa đầy đủ chỉ riêng năm 1998 đã có 5.604 trẻ sơ sinh bị đưa ra khỏi nước Nga, trong đó có hơn 4 nghìn bé bị đưa sang Mỹ. Có người đã nói một cách mỉa mai rằng, nước Nga giờ đây cung cấp trẻ sơ sinh cho các gia đình hiếm con ở Mỹ. Qua phiên tòa xét xử Luri và Manila người ta được biết, vào một ngày đẹp trời trong năm 1994, Manila đã đọc được một mẫu tin đăng trên báo: “Một gia đình người Mỹ muốn nuôi con là người Nga” khi đó Manila đang mang thai đứa thứ ba của mình, bản thân cô không muốn có thêm con, nhưng đã lỡ mang thai, trong lúc chưa biết làm gì để thoát khỏi tâm trạng lo lắng này thì lời quảng cáo kia đã khiến có mừng thầm. Ngay lập tức Manila liên lạc với người đứng tên đăng lời quảng cáo này chính là Luri. Theo chỉ dẫn, Manila đã tới Mỹ khi mang thai được 7 tháng và sau khi sinh bé gái Alisa, Manila đã làm giấy khước từ quyền nuôi con trao con cho gia đình ông bà Mike là lấy 1 nghìn đô la Mỹ quay về Nga mọi thủ tục chi phí tổn đi lại đều do Luri lo liệu. Sau 2 năm lãng quên Manila lại bị vợ chồng Mike gọi điện tới yêu cầu sinh cho ông bà ấy một đứa con nữa bởi họ biết Manila lại mang thai! Lần này Manila có hơi lưỡng lự bởi cô không muốn bán con thêm một lần nữa. Nhưng vợ chồng ông Mike luôn gọi điện thoại, viết thư nhắc nhở gửi tiền cho Manila tiêu và khi cháu gái Mazalita vừa sinh tròn được 1 tuần tuổi đích thân Mike đã bay sang Nga để thuyết phục cô bán đứa con thứ hai của mình lấy 3 nghìn đô la Mỹ gấp 3 lần so với đứa con thứ nhất. Sau nhiều ngày đắn đo cuối cùng Manila chấp nhận bán con, như vậy sau 2 lần bán con do chính mình dứt ruột đẻ ra, Manila được 4 nghìn đô la Mỹ. Ngay sau khi mua được hàng, Mike được người ta giúp đỡ làm đầy đủ mọi thủ tục để có thể xuất cảnh một cách an toàn. Trong khi mẹ đẻ của chúng chỉ thu nhập được có 4 nghìn đô la Mỹ thì bọn buôn người kia vớ được món bẫm. Được biết để có được một đứa con như ý, người muốn nuôi con gia đình người Mỹ phải chi cho bọn mặt người dạ thú này tới 20 nghìn đô la Mỹ đến 40 nghìn đô la Mỹ. Như vậy sau khi trừ tất cả các chi phí cho một tour bọn này kiếm được từ 5 nghìn đô la Mỹ đến 15 nghìn đô la Mỹ quả là một khoảng lợi nhuận không nhỏ. Theo lời khai của Luri thì ban đầu chúng lập ra quỹ nuôi dưỡng nhi đồng để thuận lợi cho việc tiếp nhận và làm thủ tục xuất cảnh cho các cháu bé. Trường hợp của Manila là điển hình về sự thuận mua vừa bán, ngoài ra bọn người này còn tiến hành bắt cóc trẻ em theo đơn đặt hàng của chủ. Sau đó bọn chúng làm hộ chiếu giả để đưa những cháu bé này tới điểm tập kết. Theo những chứng cứ có được, chỉ riêng Luri đã trực tiếp nhúng tay vào hơn 50 vụ buôn bán này. Ngoài ra cảnh sát còn phát hiện khoản tiền gửi hơn 200 nghìn đô la Mỹ của hắn tại ngân hàng đây là số tiền bất lương nên đã bị thu giữ. Hiện vẫn chưa có kết quả của phiên tòa, nhưng đây là một hồi chuông cảnh tỉnh cho những kẻ táng tận lương tâm như Luri, Manila. Nó cũng đặt ra cho công tác an ninh nhiều điều cần bàn bởi tổ chức này hoạt động gần 5 năm từ năm 1994 đến năm 1998 mới bị phát hiện.
Phương Anh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.