Chương trình hành động quốc gia về du lịch và các sự kiện du lịch Việt Nam năm 2000

VI. Chương trình hoàn thiện tổ chức, nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về du lịch (CT6)
1 -Ổn định, kiện toàn tổ chức bộ máy và hoàn thiện chức năng, nhiệm vụ của Tổng cục Du lịch
-Kiện toàn các vụ chức năng, nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác của cơ quan Tổng cục Du lịch và các đơn vị sự nghiệp ngành.
-Nghiên cứu trình Chính phủ cho phép thành lập những đơn vị mới: Cục xúc tiến du lịch, Trường du lịch tại thành phố Huế.
-Nghiên cứu trình Chính phủ cho phép thành lập một số văn phòng đại diện của Tổng cục Du lịch tại những thị trường Du lịch trọng điểm.
-Phối hợp với các bộ, ngành có liên quan và các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương củng cố tổ chức, bộ máy và hiệu quả quản lý nhà nước của các sở Du lịch và các bộ phận quản lý về Du lịch trong các sở Thương mại – Du lịch.
-Tiếp tục hoàn thiện cơ chế làm việc của Tổng cục Du lịch với các sở Du lịch và sở Thương mại
-Du lịch để vừa đảm bảo hiệu quả quản lý, tính chủ động, sáng tạo của các sở quản lý du lịch địa phương, vừa đảm bảo hiệu quả quản lý của Tổng cục Du lịch.
-Kiện toàn sắp xếp lại các doanh nghiệp trực thuộc Tổng cục, hình thành những doanh nghiệp du lịch nhà nước mạnh, hoạt động có hiệu quả cao ở những địa bàn trọng điểm.
-Phối hợp với các bộ, ngành, địa phương đẩy mạnh công tác đổi mới, sắp xếp lại và cổ phần hóa các doanh nghiệp du lịch trên phạm vi cả nước.
2 -Phát huy vai trò, hiệu lực của Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch: Xây dựng quy chế hoạt động của Ban chỉ đạo Nhà nước về du lịch và kế hoạch chỉ đạo của Ban trong lĩnh vực nhằm phát huy vai trò, hiệu lực của Ban chỉ đạo, đặc biệt trong phối hợp liên ngành và tháo gỡ những khó khăn của ngành Du lịch
3 -Triển khai xây dựng các văn bản quy phạm pháp luật, hướng dẫn thực hiện Pháp lệnh Du lịch và tuyên truyền , phổ biến, giáo dục về Pháp lệnh Du lịch.
4 -Đánh giá thực trạng đội ngũ cán bộ, công nhân viên chức trong ngành Du lịch để làm căn cứ xây dụng chiến lược phát triển nguồn nhân lực và triển khai công tác đào tạo, bồi dưỡng và xây dựng và xây dựng mạng lưới đào tạo, bồi dưỡng hợp lý và có hiệu quả cao
5-Xây dựng chức danh tiêu chuẩn cán bộ công chức trong ngành Du lịch, triển khai quy hoạch cán bộ và tăng cường công tác bồi dưỡng, đào tạo lại và đào tạo mới đội ngũ cán bộ, công chức, công nhân viên trong Ngành.
2 – Cơ quan chủ trì và phối hợp thực hiện
-Chủ trì: Tổng cục Du lịch
-Phối hợp:
+Ban Tổ chức – Cán bộ Chính phủ
+Bộ tư pháp,
+Bộ Giáo dục và Đào tạo,
+Tổng cục Dạy nghề,
+Tổng cục Thống kê,
+Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương
PV – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Kỷ niệm 40 năm thành lập và đón nhận huân chương độc lập hạng 3

Ngày 5-6-1999, tại Nhà Hát Lớn thành phố Hà Nội, Hãng phim truyện Việt Nam đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm ngày thành lập. Hơn sáu trăm đại biểu là các nghệ sĩ điện ảnh, các nhà làm phim, các nhà văn, các cơ quan văn hóa, báo chí… đã tới dự.
Nhân dịp này, Hãng phim truyện đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng 3, ghi nhận những đóng góp to lớn của những người làm điện ảnh Hãng phim truyện Việt Nam với nền điện ảnh nước nhà. Thay mặt Chính phủ, Bộ trưởng Văn hóa thể thao Nguyễn Khoa Điền đã trao tặng huân chương cao quý trên cho Hãng phim truyền hình Việt Nam.
Đặc, những người làm điện ảnh nói chung, các nghệ sĩ và cán bộ công nhân Hãng phim truyện Việt Nam nói riêng đã phấn khởi được Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu gửi thư chúc mừng nhân ngày kỷ niệm 40 phấn đấu và trưởng thành của đơn vị hàng đầu của ngành Điện ảnh nước ta.
Du lịch Tây Ninh “Doanh thu 7 tháng đạt 128% kế hoạch cả năm”
Tính đến hết tháng 7 năm 1999, Công ty Du lịch Tây Ninh đã đạt mức doanh thu trên 51 tỷ đồng, tăng 49% so với cùng kỳ năm trước và vượt 28% so với chỉ tiêu kế hoạch cả năm 1999. Thực hiện nộp ngân sách gần 5,6 tỷ đồng, bằng 82,4% kế hoạch cả năm.
Công ty đang nỗ lực phấn đấu để doanh thu năm 1999 đạt từ 65 đến 70 tỷ đồng và đẩy mạnh thực hiện một số hạng mục công trình chuẩn bị cho lễ hội mùa Xuân núi Bà năm 2.000 và góp phần thực hiện thắng lợi “Chương trình hành động quốc gia về du lịch” do Tổng cục Du lịch đề ra…
Nghệ An tăng cường công tác kiểm tra các cơ sở kinh doanh du lịch khu vực thị xã Cửa Lò
Năm 1998 các cơ sở lưu trú ở Cửa Lò đón gần 200.000 lượt khách. Mùa hè năm nay, yếu tố thời tiết không được mấy thuận lợi, ngày nắng ít hơn năm ngoái, nhưng theo dự đoán của các nah2 kinh doanh du lịch thì lượng khác năm nay không bị giảm. Thực tế từ đầu mùa hè đến nay, mặc dù số lượng cơ sở lưu trú năm nay nhiều hơn năm ngoái (1998 có 39 cơ sở, năm 1999 có 47 cơ sở) nhưng vào những ngày cao điểm các cơ sở lưu trú đều không có phòng trống, thậm chí nhiều đoàn khách phải đăng ký trước hàng tuần.
Lợi dụng sự quá tải đó, một số đơn vị và cá nhân đã tùy tiện tăng, ép giá đối với khách. Nhiều nhà trọ, nhà nghỉ chất lượng kém nhưng giá phòng cao hơn giá phòng của các khách sạn 1 sao, 2 sao. Nhà nghỉ Lộc Anh, Nhà khách Ngân hàng Nhà nước, Nhà nghỉ Đông Á (treo biển Khách sạn Đông Á)…
Các dịch vụ kinh doanh du lịch như: ăn uống, giải khát, cho thuê phao bơi cũng tăng giá. Sở du lịch Nghệ An đã cử cán bộ chuyên viên xuống tìm hiểu địa bàn, kịp thời đề ra biện pháp giải quyết, chấn chỉnh để không gây phiền toái và ấn tượng xấu cho du khách về khu du lịch Cửa Lò, ảnh hưởng đến uy tín của ngành và địa phương.
Được sự chỉ đạo của Ủy ban nhân dân tỉnh, vừa qua Sở Du lịch Nghệ An đã cùng các Sở Y Tế, Khoa học công nghệ – môi trường, Tài chính – vật giá và Ủy ban nhân dân thị xã Cửa Lò tổ chức đoàn kiểm tra nhằm nhắc nhở, xử phạt những đơn vị cá nhân vi phạm. Đoàn kiểm tra yêu cầu các đơn vị nghiêm chỉnh thực hiện công khai giá dịch vụ du lịch và chấp hành Quyết định số 1613/QĐ-UB ngày 02/5/1997 của Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An về thực hiện khung giá phòng nghỉ khách sạn, nhà trọ về Quyết định 1098/QĐ-UB ngày 17/4/1998 của UBND tỉnh NGhệ An về công tác quản lý bảo vệ môi trường khu du lịch Cửa Lò.
Trần Đình Hà – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Nguyễn Ngọc Phấn cùng đồng bọn phạm tội giá bạc

Trong thời buổi Khách sạn ế ẩm, các ông bà chủ ngồi đói mốc mép thì việc này quả là Đại Cát! Thế nhưng ai cũng lạ, chẳng hiểu vì sao ông chủ khách sạn Nguyễn Văn Cường lại tỏ ra lo lắng. Cái sự “trái khoáy” ấy chỉ vỡ lở vào chiều ngày 13 tháng 1, các chiến sĩ công an tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu ập vào phòng A6 khách sạn tư nhân Trùng Dương bắt quả tang ổ xóc đĩa gồm 14 tên đang sát phạt nhau, thu hơn 33 triệu đồng, 7 chỉ vàng và nhiều dụng cụ đánh bạc. Có thể nói rằng vụ Nguyễn Ngọc Phấn cùng đồng bọn phạm tội giá bạc, tổ chức và đánh bạc là vụ án có quy mô lớn bị Công an tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu khám phá, 18 tên Nguyễn Ngọc Phán (sinh năm 1953, thường trú tại 101 Ba Cu, Thành phố Vũng Tàu) và Trần Xuân Cường sinh năm 1959 trú tại 185/50 đường 5, Thành phố Biên Hòa cầm đầu cấu kết với Đào Văn Trí, Nguyễn Văn Điệu, Nguyễn Văn Quỳnh, Hoàng Anh Tuấn, Thái Bá Dũng, Nguyễn Nhâm, Nguyễn Văn Cường, Lê Thị Kim Liên, Trần Văn Sơn, Hoàng Quốc Việt, Đỗ Cao Sơn, Trần Ngọc Thu (ở Bà Rịa – Vũng Tàu), Ngô Trung Thành, Tăng Quang Diên, Trần Xuân Bình và Nguyễn Văn Tư ở Thành phố Biên Hòa. Trong quá trình điều tra các con bạc khai nhận: Trần Xuân Cường thuê hai phòng A6 và A7 tại khách sạn tư nhân Trùng Dương từ ngày 11 tháng 1 để tổ chức đánh bạc. Cũng chính chọn này đã ba lần tổ chức đánh bạc trót lọt từ cuối năm 1997. Lần đầu Nguyễn Ngọc Phấn thuê một phòng ngủ của Lê Thị Kim Liên tại số nhà 97/4 Ba Cu, thành phố Vũng Tàu với giá 100 nghìn đồng một ngày. Nguyễn Ngọc Phấn và Trần Xuân Cường đã khéo tổ chức một sòng bạc lớn với đầy đủ các trợ thủ làm nhiệm vụ cầm cái, giữa tiền hùn rất đông con bạc. Sòng bạc tồn tại được một tuần thì phát sinh mâu thuẫn nội bộ nên giải tán, Đào Văn Trí kéo khách về đánh bạc ở nhà mình (44 Trương Công Định, thành phố Vũng Tàu). Ngày 3 tháng 1 năm 1998, đàn em của Nguyễn Ngọc Phấn kéo tới phá sòng bạc ở nhà Trí gây ta vụ đâm chém nhau đổ máu tùm lùm. Lần thứ ba Nguyễn Ngọc Phấn thuê nhà Trần Văn Sơn ở 122/7A Trương Công Định, Thành Vũng Tàu đánh bạc được hai ngày thì bị công an sở tại bắt giải tán. Trong vụ án này Nguyễn Ngọc Phấn và Trần Xuân Cường giữ vai trò cầm đầu ngay từ đầu. Trần Xuân Cường từ Biên Hòa xuống Vũng Tàu bàn bạc với nhà tổ chức, Nguyễn Ngọc Phấn lập sòng bạc tại Vũng Tàu. Thị Phấn đã hai lần thuê Vòm để tổ chức đánh bạc. Mới đây Tòa án nhân dân tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã mở phiên sơ thẩm xét xử các bị cáo và tuyên phạt: Nguyễn Ngọc Phấn và Trần Xuân Cường 24 tháng tù. Những kẻ còn lại chịu mức án từ 6 tháng tù treo đến 15 tháng tù giam. Nguyễn Văn Cương chủ khách sạn Tùng Dương chịu án là 13 tháng tù giam về tội gá bạc. Phiên tòa để lại bài học đắt giá không chỉ cho những kẻ máu mê cờ bạc mà còn dành cho những người kinh doanh Khách sạn, nhà nghỉ đừng vì lợi ích trước mắt mà chuốc họa vào thân!
Nguyễn Thanh-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Qua phiên tòa xét xử Luri và Manila

Mấy ngày qua nhiều tờ báo của Nga tập trung đưa tin về vụ xét xử luri, một trong những kẻ cầm đầu tổ chức, chuyên mua bán trẻ em xuyên quốc gia và Manila, mẹ của 2 đứa trẻ, người đã nhẫn tâm bán con đẻ của mình để lấy 4 nghìn đô la Mỹ cùng nhiều tên khác. Nếu tội danh được thành lập thì luri sẽ bị kết án 15 năm tù, còn Manila bị kết án 5 năm tù, những tên khác tùy theo thành tích bản thân mà định hình phạt. Phiên tòa xét xử này đã khiến dư luận đặc biệt quan tâm, Quyền tổng thống Nga Putin lo lắng. Cuối năm 1999, Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao đã trao cho ông Putin khi đó còn là thủ tướng một bản báo cáo này nói về tình trạng mua bán trẻ em ở Nga do một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia tiến hành. Theo bản báo cáo này cho biết thì một trong những nguyên nhân khiến tình trạng buôn bán trẻ em phát triển là vì luật pháp không kiên toàn, bọn tội phạm lợi dụng chiêu bài đưa trẻ em mồ côi ra nước ngoài nuôi dưỡng để che mắt các cơ quan pháp luật, dễ dàng hoạt động. Đương nhiên lợi nhuận của những cuộc mua bán này là kếch xù. Theo tính toán chưa đầy đủ chỉ riêng năm 1998 đã có 5.604 trẻ sơ sinh bị đưa ra khỏi nước Nga, trong đó có hơn 4 nghìn bé bị đưa sang Mỹ. Có người đã nói một cách mỉa mai rằng, nước Nga giờ đây cung cấp trẻ sơ sinh cho các gia đình hiếm con ở Mỹ. Qua phiên tòa xét xử Luri và Manila người ta được biết, vào một ngày đẹp trời trong năm 1994, Manila đã đọc được một mẫu tin đăng trên báo: “Một gia đình người Mỹ muốn nuôi con là người Nga” khi đó Manila đang mang thai đứa thứ ba của mình, bản thân cô không muốn có thêm con, nhưng đã lỡ mang thai, trong lúc chưa biết làm gì để thoát khỏi tâm trạng lo lắng này thì lời quảng cáo kia đã khiến có mừng thầm. Ngay lập tức Manila liên lạc với người đứng tên đăng lời quảng cáo này chính là Luri. Theo chỉ dẫn, Manila đã tới Mỹ khi mang thai được 7 tháng và sau khi sinh bé gái Alisa, Manila đã làm giấy khước từ quyền nuôi con trao con cho gia đình ông bà Mike là lấy 1 nghìn đô la Mỹ quay về Nga mọi thủ tục chi phí tổn đi lại đều do Luri lo liệu. Sau 2 năm lãng quên Manila lại bị vợ chồng Mike gọi điện tới yêu cầu sinh cho ông bà ấy một đứa con nữa bởi họ biết Manila lại mang thai! Lần này Manila có hơi lưỡng lự bởi cô không muốn bán con thêm một lần nữa. Nhưng vợ chồng ông Mike luôn gọi điện thoại, viết thư nhắc nhở gửi tiền cho Manila tiêu và khi cháu gái Mazalita vừa sinh tròn được 1 tuần tuổi đích thân Mike đã bay sang Nga để thuyết phục cô bán đứa con thứ hai của mình lấy 3 nghìn đô la Mỹ gấp 3 lần so với đứa con thứ nhất. Sau nhiều ngày đắn đo cuối cùng Manila chấp nhận bán con, như vậy sau 2 lần bán con do chính mình dứt ruột đẻ ra, Manila được 4 nghìn đô la Mỹ. Ngay sau khi mua được hàng, Mike được người ta giúp đỡ làm đầy đủ mọi thủ tục để có thể xuất cảnh một cách an toàn. Trong khi mẹ đẻ của chúng chỉ thu nhập được có 4 nghìn đô la Mỹ thì bọn buôn người kia vớ được món bẫm. Được biết để có được một đứa con như ý, người muốn nuôi con gia đình người Mỹ phải chi cho bọn mặt người dạ thú này tới 20 nghìn đô la Mỹ đến 40 nghìn đô la Mỹ. Như vậy sau khi trừ tất cả các chi phí cho một tour bọn này kiếm được từ 5 nghìn đô la Mỹ đến 15 nghìn đô la Mỹ quả là một khoảng lợi nhuận không nhỏ. Theo lời khai của Luri thì ban đầu chúng lập ra quỹ nuôi dưỡng nhi đồng để thuận lợi cho việc tiếp nhận và làm thủ tục xuất cảnh cho các cháu bé. Trường hợp của Manila là điển hình về sự thuận mua vừa bán, ngoài ra bọn người này còn tiến hành bắt cóc trẻ em theo đơn đặt hàng của chủ. Sau đó bọn chúng làm hộ chiếu giả để đưa những cháu bé này tới điểm tập kết. Theo những chứng cứ có được, chỉ riêng Luri đã trực tiếp nhúng tay vào hơn 50 vụ buôn bán này. Ngoài ra cảnh sát còn phát hiện khoản tiền gửi hơn 200 nghìn đô la Mỹ của hắn tại ngân hàng đây là số tiền bất lương nên đã bị thu giữ. Hiện vẫn chưa có kết quả của phiên tòa, nhưng đây là một hồi chuông cảnh tỉnh cho những kẻ táng tận lương tâm như Luri, Manila. Nó cũng đặt ra cho công tác an ninh nhiều điều cần bàn bởi tổ chức này hoạt động gần 5 năm từ năm 1994 đến năm 1998 mới bị phát hiện.
Phương Anh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Những bí ẩn dần dần được khám phá qua hồ Đào

Di tích Văn Miếu, theo cách đọc ba chữ Văn Miếu Môn mà ra. Văn Miếu, là đền thờ Văn chương. Thuật ngữ này có lẽ là do sự chuyển dịch từ chữ Nho sang chữ Pháp của các học giả người Pháp. Bản thân các học giả nước này gọi là Văn Miếu với sự hiểu theo cách riêng của mình. Ví dụ ông Aurouseau gọi là Le Temple de la Litterature, thì ông H. Parmentier lại gọi Văn Miếu là chùa Quạ, vì theo ông trong di tích có rất nhiều quạ. Theo quan niệm Á Đông thì chữ văn trong các tác phẩm nho học có nghĩa rộng lớn hơn văn chương, nó bao gồm cả các văn hóa, giáo dục, nên nội hàm của chữ này phải được hiểu như một nền Văn minh… Cũng là Văn Miếu, song Văn Miếu ở Hà Nội, có nhiều điểm khác với các di tích khác, phía trước là đền thờ, phía sau là trường học, gọi tắt tiền Đền hậu Trường một dạng thức kiến trúc độc đáo như các kiến trúc tôn giáo ở Việt Nam. Niên đại khởi dựng Văn Miếu 1070 và Quốc Tử Giám 1076, hay 1077 như tài liệu của Poliakov có chính xác hay không thì bản thân di tích hiện thấy cho các nhà nghiên cứu đầy những ngờ vực lịch sử. Cũng do chưa xác định được chính xác hoàn thành Thăng Long thời Lý – Trần, nên có nhiều người đã đặt vấn đề Văn Miếu thời Lý – Trần như những tồn nghi của lịch sử. Vậy Văn Miếu – Quốc Tử Giám thời Lý – Trần ở đâu? Có phải ở ngay trong lòng Văn Miếu hiện nay hay được xây ở một chỗ khác trong kinh thành Thăng Long? Trong cuộc trùng tu khu Thái Học, các nhà khảo cổ học đã có dịp nghiên cứu lòng đất nơi này. Những bí ẩn dần dần được khám phá qua hồ đào với tổng diện tích là 50 mét vuông. Chỉ trong chừng ấy diện tích đã tìm thấy hơn 22 nghìn mảnh và hiện vật với nhiều chủng loại chất liệu khác nhau. Song cái đáng lưu ý hơn cả là một phần cái cột nhà bằng gỗ lim thấy ở độ sâu là 2,3 mét trên một cái nền đất sét là phẳng. Cột bằng gỗ lim, phần tìm thấy cao khoảng 40 cm, cạnh dài còn lại gần 16 cm, cạnh nhỏ khoảng là 10 cm. Dưới chân cột hình chữ nhật còn khá to, phía trên của cột nhà không còn hình chữ nhật nữa mà đã dần chuyển sang hình thoi nhọn trên đầu. Phía đầu cột đã bắt đầu mục nhưng còn chắc, vì chúng bị chôn xuống lòng đất ít ra cũng vài trăm năm có lẻ. Bí ẩn về cột nhà này cùng với một lớp các hiện vật có niên đại sớm hơn những gì hiện biết thời Lý – Trần đã thôi thúc các nhà nghiên cứu tìm lại tuổi của cây gỗ. Phòng nghiên cứu niên đại từ phóng xạ cabon C14 của viện của viện khảo cổ học hình thành với sự quan tâm giúp đỡ của Đảng và Nhà nước Việt Nam đã đi vào hoạt động. Đây là những mẫu C14 đầu tiên của Hà Nội được tiến hành đốt ngay tại Hà Nội đánh dấu một bước phát triển mới của ngành khảo cổ học, trong quá trình đổi mới và phát triển nước nhà. Hai mẫu C14 lấy từ cột gỗ ở hố thăm dò số 3 khu Khải Thánh sau khi được làm sạch và đốt liên tục trong 2.800 phút trên hệ thống máy hiện đại mới sản xuất năm 1998 ở Mỹ, đã cho chúng ta kết quả sau:
Mẫu 99 KT.H3.001 tại độ sâu là 2,3 mét là: 1145+_ 50. Hiệu chỉnh Dendro: 1010 + 1110. Mẫu 99. KT.H3.002 tại độ sâu là 2,3 mét là: 1170 +- 50. Hiệu chỉnh Dendro là 1040 + 1140. Như vậy niên đại của cột gỗ trên nền nhà đất ở H3 vào khoảng thế kỷ IX sau công nguyên. Những mẫu niên đại này hoàn toàn phù hợp với những hiện vật mà các nhà khảo cổ thu được trong lớp sớm tại các hố 1,2,3 khu Khải Thánh Văn Miếu. Với niên độ này, chúng ta có một nhận thức mới về lịch sử xây dựng Văn Miếu. Văn Miếu thời lý được dựng Văn Miếu. Văn Miếu thời Lý được xây dựng trên địa bàn sinh sống của một lớp cư dân sống trong thành Tống Bình thời Đường. Họ là chủ nhân của nền văn hóa Đại La, rồi phát triển lên văn hóa Đinh, tiền Lê thế kỷ X, trước khi trở thành chủ nhân kinh thành Thăng Long thời Lý Công Uẩn năm 1010. Theo niên đại này và sự có mặt của một lớp cư dân niên đại thế kỷ IX – X sau công nguyên ở khu vực Văn Miếu – Quốc Tự Giám, đã giúp chúng ta nhận thấy một kinh thành Thăng Long thời Lý – Trần có quy mô rất lớn. Nó có thể còn lớn hơn cả những tòa thành thời Lê và Nguyễn hiện đang còn. Đây được coi là một phát hiện mới nhất về Văn Miếu và có tất cả mọi người nhìn nhận vấn đề về Văn Miếu rõ ràng hơn.
PTS Nguyễn Mạnh Cương-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Nhật Bản bảo tồn di sản văn hóa Việt Nam.

Ngày 19 tháng 4 tại Tokyo, thay mặt Chính phủ ta, Đại sứ nước ta tại Nhật Bản Vũ Dũng đã trao huy chương vì sự nghiệp Bảo tồn văn hóa của dân tộc Việt Nam cho ông K.Hitomi hiệu trưởng trường Đại học nữ Sowa. Trong nhiều năm qua ông K.Hitomi và các đồng sự đã có những đóng góp và hỗ trợ quý báu đối với sự nghiệp bảo tồn di sản văn hóa dân tộc Việt Nam, đặc biệt là những đóng góp tích cực và có hiệu quả vào việc bảo vệ, bảo tồn khu phố cổ Hội An. Hiệu trưởng K.Hitomi xúc động cảm ơn chính phủ Việt Nam đã dành cho ông phần thưởng cao quý. Ông tin tưởng Hội An sẽ là điểm thu hút khách du lịch Nhật Bản và các nước. Ông cũng cho biết trường đại học nữ Sowa đang chuẩn bị mở đợt tuyên truyền về di sản văn hóa dân tộc Việt Nam, trong đó có cuộc triển lãm tại Tokyo về khu phố cổ Hội An vào tháng 10 tới.
Mỹ Du lịch Internet đe dọa các đại lý du lịch
Các báo cáo điều tra công bố tại Washington ngày 18 tháng 4 cho thấy sự phát triển của mạng thông tin điện tử Internet đang thực sự trở thành nguy cơ đe dọa đối với các đại lý du lịch. Kết quả nghiên cứu chỉ rõ một khi ngành công nghiệp du lịch trên mạng internet phát triển một cách phổ biến thì một phần tư số nhân viên đang làm việc trong các đại lý du lịch hiện nay sẽ bị mất việc vào khoảng 80% khu du lịch sẽ bị mất tác dụng, không còn sức hấp dẫn. Bản báo cáo điều tra cho biết hiện nay các hãng hàng không và các công ty du lịch đang bóp chẹt các đại lý du lịch khi họ cắt giảm tiền hoa hồng và bán vé trực tiếp tới tận tay khách hàng. Riêng trong 6 tháng đầu năm 1999 đã có khoảng 1.800 cơ quan du lịch trên khắp thế giới buộc phải giải thể. Ước tính, đến năm 2003 doanh thu của ngành du lịch trên mạng điện tử sẽ tăng gấp ba lần, đạt 29 tỷ đô la Mỹ. Thế giới du lịch trên mạng internet trong 5 năm tới sẽ có khoảng 1 nghìn nơi du lịch và giải trí hấp dẫn.
Thực hiện chương trình hợp tác giữa Chính phủ Việt Nam và Nhật Bản, Bộ văn hóa – Thông tin vừa làm việc với đoàn JICA về việc thực hiện Dự án tăng cường công nghệ bảo quản và tu bổ những ngôi nhà dân gian truyền thống Việt Nam. Được biết, Dự án này nằm trong chương trình đối tác phát triển là một hình thức hợp tác mới để tiếp nhận viện trợ không hoàn lại của chính phủ Nhật Bản. Bộ văn hóa – Thông tin đề nghị các Bộ ngành liên quan hỗ trợ hoàn thành các thủ tục cần thiết để có thể đưa vào chương trình hợp tá giữa hai nước bắt đầu từ năm 2000.
NC -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Bảy vũ khúc vòng quanh thế giới

Trong hai tối ngày 11 và ngày 12 tháng 5 năm 2000, tại Nhà hát lớn Hà Nội diễn ra chương trình múa “Bảy vũ khúc vòng quanh thế giới”. Những điệu múa cổ điển và đương đại dung hòa với nhau dưới sự trình diễn tài tình của 30 diễn viên múa Việt Nam và Pháp sẽ đưa khán giả tới những miền đất của vũ khúc Hy Lạp, Bồ hê miêng… Buổi diễn được tổ chức dưới sự phối hợp của Trường múa Việt Nam và khoa múa – Viện âm nhạc múa quốc gia Lyon của Pháp nhân kỳ họp lần thứ II tại Hà Nội của Ủy ban hỗn hợp hợp tác Pháp – Việt về văn hóa – khoa học – kỹ thuật.
Lạng Sơn mở đường vào khu danh thắng Tam Thanh
Ngành Giao thông – Vận tải tỉnh Lạng Sơn vừa đưa vào sử dụng đường Tam Thanh – Thị xã Lạng Sơn dài 1.608 mét, đồng thời khởi công xây dựng đường Tô Thị nối từ đường Tam Thanh theo chân núi Tô Thị ra đầu hồ Phai Loạn dài gần 700 mét. Đây là con đường được nâng cấp, cải tạo từ trung tâm thị xã Lạng Sơn, vào một khu vực gắn liền với di tích lịch sử, di tích văn hóa Tam Thành, núi nàng Tô Thị, thành nhà Mạc. Với tổng số vốn đầu tư là 6.392 tỷ đồng cho ngân sách Nhà nước cấp, Công ty Công trình giao thông 2 Lạng Sơn đã trúng thầu thi công, công trình này. Trên đường Tam Thanh còn xây dựng 2 bãi đổ xe và 3 nhánh đường vào các điểm danh thắng, điểm dân cư.
Tin vắn
Theo kết quả khảo sát và kiểm kê mới đây, tại các buôn làng tỉnh Đắc Lắc hiện có 4 nghìn bộ cồng chiêng, trên 100 bộ loại nhạc cụ và hàng trăm làn diệu dân ca mới. Theo số liệu điều tra ở 201 xã, 1800 thôn thì Đắc Lắc có 8.500 nghệ nhân biết chơi cồng chiêng, 1260 người biết chơi nhạc cụ, trên 5 nghìn người biết dệt thổ cẩm.
Hà Nội có 336.894 lao động đã được cấp sổ bảo hiểm xã hội.
Tính đến đầu tháng 5 năm 2000, Hà Nội có 383.241 lao động đăng ký cấp sổ bảo hiểm xã hội. Cơ quan bảo hiểm xã hội thành phố đã đối chiếu tờ khai và cấp sổ cho 336894 người, đạt 88% số đăng ký. Dự tính số còn lại sẽ được tập trung cấp xong trong quý II năm 2000. Mặc dù vẫn còn nhiều lao động chưa được cấp sổ nhưng theo đánh giá của Bảo hiểm xã hội Việt Nam thì Hà Nội là thành phố có số người được cấp nhiều nhất so với các tỉnh thành trong cả nước.
4 tháng kinh tế khu vực có vốn đầu tư nước ngoài ở Hà Nội tăng trưởng 23%
Theo Cục thống kê Hà Nội, đến hết tháng 4 năm 2000, sản xuất công nghiệp khu vực có vốn đầu tư nước ngoài có tốc độ tăng cao nhất đạt 23% so với các khu vực kinh tế trong nước chỉ tăng 14,7%. Nguyên nhân có được mức tăng trên là do có thêm 4 doanh nghiệp mới hoàn thành khâu đầu tư Xây dựng Cơ bản đi vào sản xuất, trong đó đáng kể là Công ty Trách nhiệm hữu hạn Yamaha Motor Việt Nam có doanh thu là 77 tỷ đồng, Công ty Trách nhiệm hữu hạn các hệ thống viễn thông VNPNEC 42 tỷ đồng… Mặt khác, một số doanh nghiệp đã tích cực cải tiến mẫu mã cho phù hợp với thị trường nên sản xuất tăng như Công ty liên doanh sản xuất ô tô Hòa Bình 60,6%, Công ty Trách nhiệm hữu hạn Dahatshu tăng 81,6%….
Ngọc Bích -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(132)2000.

Một phiên tòa, nhiều bài học

Có tới 14 trên 18 bị cáo đứng trước vành móng ngựa đã từng là nhân viên lễ tân, bảo vệ, điều hành của bảy khách sạn. Trong một thời gian dìa họ đã móc nối với tú ông, bú bà môi giới, chứa chấp gái mại dâm tại chính nơi mình làm việc. Ngày 20 tháng 3 năm 2000, Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội đã mở phiên tòa sơ thẩm xét xử đường dây gái gọi lớn nhất Hà Nội từ trước đến nay. Từ tháng 9 đến tháng 12 năm 1998 cặp vợ chồng hờ Nguyễn Văn Thêm – Vũ Thị Tuyết lập đại bản doanh tại nhà nghỉ Tuyết Mơ số nhà 152B Triệu Việt Vương thường xuyên cung cấp tới 70 gái gọi cho 34 khách sạn. Trong một quyển số thu được tại nhà nghỉ Tuyết Mơ có ghi rõ chỉ trong khoảng 10 ngày cuối tháng 11 năm 1998. Thêm đã 58 lần điều gái nhiều khách sạn bán dâm. Qua thẩm vấn tại phiên tòa, đa số các bị cáo đã khai nhận hành vi phạm tội của mình. Sau 2 ngày xét xử, chủ tọa phiên tòa Lê Anh Xuyên tuyên phạt: Nguyễn Văn Thêm 15 năm 6 tháng tù, Vũ Thị Tuyết 10 năm tù, 16 bị cáo còn lại chịu tổng cộng mức án 49 năm tù giam và 42 tháng tù treo về tội môi giới, chứa gái mại dâm. Còn nhớ trong một hội nghị phòng chống tệ nạn xã hội và HIV – AIDS do Sở Du lịch Hà Nội tổ chức, trung tá Nguyễn Đức Bình – Trưởng phòng Cảnh sát hình sự – Công an Hà Nội đã đề nghị rất chân thành rằng khi Tòa án nhân dân Thành phố xử vụ án đường dây gái gọi Thêm – Tuyết, các đại biểu nên đến dự để rút kinh nghiệm. Đáng tiếc, người dự phiên tòa đều là thân nhân của bị cáo. Nếu về khách sạn cử đại diện đến duồi về kể cho đồng nghiệp chắc chắn sẽ thấm rất lâu. Phiên tòa tuy đã kết thúc song để lại những bài học xương máu và đặt ra những bất cập tồn tại trong lĩnh vực kinh doanh khách sạn. Trước hết tình trạng xin đăng ký kinh doanh khách sạn rồi cho người khác thầu lại. Bà Đỗ Thị Thuần – giám đốc khách sạn Như Ý 2 Khâm Thiên không kinh doanh mà cho Nguyễn Văn Hồng thuê lại khách sạn với giá 5 triệu đồng một tháng. Lễ tân Nguyễn Văn Hồng và bảo vệ Đặng Văn Huyện đều chịu án 5 năm tù do Hồng tuyển thường xuyên điện thoại cho Thêm – Tuyết điều gái gọi đến Khách sạn bán dâm cho khách trọ. Khi vụ án xảy ra, Hồng bỏ trốn, bà Thuần bị cơ quan điều tra cảnh cáo vì buông lỏng quản lý. Nhức nhối nhất là hiện tượng một số nhân viên Khách sạn biến chất chủ động hợp tác với bọn tội phạm hoặc hám lợi, không dám đấu tranh với tệ nạn xã hội. Tổng Đức Cường bảo vệ khách sạn Phú Đô 3 năm 6 tháng tù nhiều lần gọi điện tới Thêm – Tuyết để được khách bo vì công môi giới. Cường hai lần chia tiền thu lợi bát chính cho lễ tân Hà Văn Thăng khi bị bắt mới 20 tuổi. Lần thứ hai Thăng biết vào bảo Cường đừng lôi kéo, làm liên lụy đến mình vì đang học đại học, tương lai con dài song vẫn nhận tiền. Được tổng cộng 30 nghìn đồng, Thăng phải trả giá bằng mức án 12 tháng tù treo. Vũ Văn Minh bảo vệ Khách sạn Tiến Mĩ với mức án là 3 năm 6 tháng tù khi 1 lần gọi gái mại dâm cho khách trọ, 2 lần gọi cho mình. Nhân viên đã vậy, lãnh đạo khách sạn thì sao? Cơ quan điều tra đã ra quyết định cảnh báo 6 giám đốc, phó giám đốc vì thiếu trách nhiệm trong giám sát, quản lý nhân viên. 4 bảo vệ khách sạn Phùng Hưng khai đợi lúc hết giờ làm việc, lãnh đạo về hết mới đưa gái mại dâm vào khách sạn bằng cổng sau để che mắt lễ tân. Rõ ràng các vị lãnh đạo quá chủ quan, tin tưởng vào tinh thần tự giác của cấp dưới. Những biện pháp kiểm tra chéo lẫn nhau giữa các bộ phận ký cam kết không tham gia hoạt động mại dâm… chỉ là hình thức nếu lãnh đạo không trực tiếp kiểm tra sâu sát. Nên chăng các khách sạn phổ biến cho nhân viên mức án Bộ luật hình sự quy định về tội môi giới, chứa gái mại dâm để người có ý đồ xấu sẽ hiểu được cái giá phải trả. Lâu nay một số cơ quan phòng chống Tệ nạn – Xã hội thường coi hệ thống khách sạn nói chung là môi trường Tệ nạn xã hội tồn tại. Trong vụ án trên, 6 trên 7 Khách sạn liên quan là Khách sạn tư nhân. Ở Khách sạn Ngọc Tùng không chỉ lễ tân mà Cao Thị Bình 6 tháng tù treo, vợ của chủ Khách sạn cũng gọi gái mại dâm cho khách trọ. Phải chăng các Khách sạn có cơ chế cởi mở, thông thoáng quá mức? Vấn đề đặt ra là cơ quan chức năng cần tăng cường quản lý hệ thống khách sạn tư nhân như thế nào để không ảnh hưởng đến môi trường kinh doanh Khách sạn nói chung.
Nguyễn Minh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 22(126)2000.

Vệ sinh an toàn thực phẩm trong ngày tết

Hiện nay trên địa bàn Hà Nội có rất nhiều loại thịt trâu, bò, lợn, các loại gia cầm như gà, ngan, ngỗng, vịt chưa qua kiểm dịch, kiểm tra chất lượng, vẫn bầy bán nhan nhản ở các chợ vỉa hè, chợ cóc, chợ xanh. Làm sao mua thịt tươi, ngon, chất lượng đảm bảo vệ sinh vẫn luôn là nỗi lo thường xuyên của người tiêu dùng. Tại Chi cục Thú ý Hà Nội bà Hoàng Thị Thắng cho biết: Mỗi ngày ở Hà Nội ước tính lượng tiêu dùng thịt lờn từ 120 tấn đến 130 tấn một ngày không kể đến gia cầm, trâu bò, thịt chó, và đặc sẳn thịt dê riêng mùa hè giảm từ 10 đến 30 tấn thịt lợn một ngày. Hiện nay, Hà Nội có 4 điểm giết mổ gia súc tập trung là Tựu Liệt, Mai Động có cả giết mổ lợn và trâu bà, Khương Đình – Thanh Xuân và Tứ Liên – Tây Hồ. Riêng lò mổ Lương Yên vốn nổi tiếng là lò mổ có năng suất từ 300 đến 700 con lợn một ngày, nhưng công tác vệ sinh môi trường, vệ sinh gia súc không đảm bảo chất lượng, đã bị đình chỉ từ tháng 9 năm 1999. Trong kế hoạch sắp tới, Hà Nội xây dựng 2 điểm giết mổ gia súc tập trung có quy mô 1 ở bãi thải vật liệu xây dựng làng Tứ Liên, quận Tây Hồ, 1 ở Khương Đình quận Thanh Xuân. Lò giết mổ gia súc ở Mai Động không chỉ mổ lợn mà còn là nơi giết mổ trâu, bò từ 2 đến 3 giờ sáng. Riêng lợn thì tập trung cao điểm giết mổ từ 4 đến 5 giờ sáng để kịp giao hàng đi các chợ bán lẻ. Tại lò giết mổ Mai Động trong làng Mai Động bác Đông cho biết: Người có kinh nghiệm lâu năm giết mổ trâu hoặc bò, có buổi sớm mổ xẻ được 3 con hoàn chỉnh. Đối với người có tay nghề cao, sống bằng nghề giết trâu bò lợn, thì một tháng chỉ kiếm được từ 700 nghìn đến 1 triệu bạc là cao. Bác Đông còn cho biết thêm ở chợ Gia Lâm cũng có nhiều người, nhiều gia đình mở dịch vụ giết mổ gia súc. Với giá dịch vụ giết mổ gà 1 nghìn đồng một con, ngan, vịt giá là 3 nghìn đồng một con, ngỗng giá là 5 nghìn đồng một con, trâu, bò giá là 10 nghìn đồng 1 con. Các lò mổ ở Mai Động, Tựu Liệt thì giá dịch vụ rẻ hơn vì đây là điểm giết mổ tập trung, có đủ ánh sáng, nước sạch, nhiều gia súc, và ở đây các loại thực phẩm đảm bảo vệ sinh hơn. Còn những nơi giết mổ ở các chợ huyện, các làng ven nội thì thịt tươi dường như thả nổi, không có ai kiểm tra thú y hay chất lượng thịt. Để tránh mua phải thịt những gia súc, gia cầm mang bệnh hoặc thịt lợn nuôi bằng cám tăng trọng, các bà nội trợ phải chú ý đi chợ sớm ở các chợ lớn có ban quản lý chợ. Hầu hết các chợ Hàng Da, Hàng Bè, Ngọc Hà, chợ Mơ, chợ Hôm Đức Viên, chợ Cửa Nam, chợ 19 tháng 12, chợ Cống Vị đều có ban quản lý kết hợp với đội kiểm tra an toàn thực phẩm của Chi cục Thú y thường xuyên kiểm tra chất lượng thịt bò, thịt lợn bán ra thị trường hàng ngày, hàng buổi chợ. Hà Nội còn có rất nhiều chợ ngõ chợ chung cư, chợ cóc, chợ huyện họp theo giờ hoặc họp chớp nhoáng, các loại thịt lợn, trau, bò chưa qua kiểm dịch đã bán ra khắp nơi, người ăn cứ lo mà vẫn phải mua.
PV -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 8(112)2000.

Hình phạt thích đáng dành cho chúng

Đến lúc chủ tọa phiên tòa đọc lời tuyên án thì Nguyễn Thọ Bảo và Nguyễn Thanh Thảo mới bật khóc hối hận cho những hành vi ngông cuồng và rồ dại của mình… Khoảng 23 giờ ngày 5 tháng 4 năm 1999, sau khi đã chén tạc, chén thù cùng một số bạn bè, Nguyễn Thọ Bảo năm 1980 đã rủ bạn là Nguyễn Thanh Thảo năm 1979, cùng trú tại xã Tân Long, huyện Hướng Hóa, Quảng Trị vận chuyển thuốc lá để bán kiếm lời. Trước lúc thực hiện, Bảo bàn với Thảo nên thủ sẵn một con dao đề phòng khi có lực lượng tuần tra kiểm soát phát hiện, nếu xin không được sẽ chống lại để tẩu tán hàng hóa. Khoảng 23 giờ 30 phút. Bảo đánh thức em trai là Nguyễn Hoài Phương năm 1983 dậy để cùng vận chuyển, Bảo cất dao vào xe Minsk và tự cầm lái. Thảo tay cầm một cây gậy ôm một túi thuốc ngồi sau do Phương điều khiển, sau đó cả 2 xe chạy về hướng xã Tân Lập, huyện Hướng Hòa. Chuyến này bọn chúng chuyển lọt được 400 gói thuốc lá ngoại hiệu Jet. 3 tên tiếp tục quay trở lại Tân Phong vận chuyển tiếp chuyến thứ hai. Nhưng trên đường về biết đội trinh sát đặc nhiệm Bộ đội Biên Phòng tỉnh Quảng Trị đang triển khai nhiệm vụ tuần tra kiểm soát khu vực địa bàn, Bảo liền đưa dao cho Thảo và một mình chạy xe về trụ sở đội để xin đường chở thuốc qua, nhưng không được sự nhất trí nên Bảo quay lại chổ Thảo và Phương. Lúc này đồng chí Nguyễn Hữu Khánh, cán bộ đội trinh sát đặc nhiệm đang mật phục ở gần đó phát hiện Thảo có vũ khí trong tay, liền nhanh chóng điện báo cho đồng chí Hoàng Văn Hùng đội phó đội trinh sát đặc nhiệm. Nhận được tin báo, đồng chí Hoàng Văn Hùng cùng 3 đồng chí trong đội là Hoàng Minh Khuê, Nguyễn Minh Hòa và Lê Thuận Khánh điều khiển 2 xe, 1 mô tô 3 bánh và 1 xe Jawa lập tức tiến hành tuần tra kiểm soát đoạn km 71 quốc lộ 9. Nói về 3 tên Bảo, Thảo và Phương sau khi biết đội trinh sát đặc nhiệ biên phòng không cho vận chuyển thuốc lá lậu, mặt khác mẹ của Bảo can ngăn rất nhiều nhưng men rượu đã ngấm vào người, bản chất côn đồ trong chúng trỗi dậy. Khoảng 1 giờ đúng ngày 6 tháng 1 năm 1999 bọn chúng ngoan cố vận chuyển thuốc lá lần thứ hai. Lần này chúng tăng số lượng lớn hơn là 520 gói. Thảo đi 1 xe với Phương, tay cầm gậy, Bảo cất dao vào yên xe và đi một mình. Khi cả hai xe về đến cổng của đội trinh sát đặc nhiệm, mặc dù đã nhìn thấy tí hiệu dừng phương tiện, nhưng bọn chúng vẫn không chấp hành mà vẫn tăng tốc bỏ chạy, 2 xe của đội liền đuổi theo và liên tục phát tín hiệu dừng lại. Bảo cho xe lạng lách, đánh võng.
PV -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 7(111)2000.