Thị xã Trà Vinh và những hàng cây trăm tuổi

-643 cây cổ thụ được gắn biển mang số từ 001 đến 0643
-Đường mang tên cây, quán cũng mang tên cây
-Mật độ cây xanh 8m2/người xứng đáng là thị xã cây xanh
Tới thị xã Trà Vinh hỏi địa chỉ theo đường phố hiện nay, đến nhiều tay xe ôm ngày ngày dong duổi kiếm sống khắp phố dài hẻm sâu cũng có người lúng túng. Người Trà Vinh quen gọi đường phố bàn cờ; đường số 1,2,3,4,5 đặt từ thuở thực dân Pháp xâm lược, đường Hàng Me (đường 19-5 ngày nay), đường Hàng Sao (đường Lê Thánh Tôn), đường Cây Dầu Lớn (đường Nguyễn Thị Minh Khai), đường Cây Me (đường Hùng Vương nối dài)….Ngồi xe ôm dưới đường cây ta chỉ cần ngẩng nhìn lên những hàng cây cổ thụ mang số….
Thị xã Trà Vinh hiện nay là thị xã cây xanh cổ thụ đẹp hàng đầu các thành thị ở nước ta. Cây nội ô những hàng sao, hàng dầu, hàng me đường kính thân cây 0m6, 0m8, 1m0 cao vài chục mét tỏa bóng xanh cổ kính trên tầng lầu công sở, mái đình, mái chùa, cửa hàng, cửa hiệu.
Cây Trà Vinh được trồng khi nào? Từ những năm nơi đây là Tiểu khu Trà Vinh thuộc khu Vĩnh Long? Hay từ khi Toàn quyền Đông Dương Doumer ký quyết định đổi tiểu khu thành tỉnh Trà Vinh (1/1/1990?). Chưa có trong tay tư liệu của Sở Tạo tác, Sở Khám đạc, Sở Kho bạc ngày đó về việc trồng cây xanh ở đường phố, chúng tôi tìm hỏi các bậc “xưa nay hiếm”. Một trong số các vị đó cụ Trần Văn Tiểng (Quốc Việt), 80 tuổi là cán bộ cách mạng từ tiền khởi nghĩa kể: Cấp nhỏ cụ học trường Pháp, bậc sơ học ở thị xã này. Cụ học hết Cours Elémentaire (lớp 3). Khi đó các hàng cây đã cao chót vót, to hàng ôm, học trò không dám trèo. Lính Pháp bắt tù nhân chăm trái cây hái me cho vợ con chúng, đám học trò vô cướp me ăn sống là chuyện hàng ngày. Nhà thơ Tăng Hữu Thơ (Hội Văn nghệ Trà Vinh) đã viết “Cây nội ô” như những trụ thép sừng sững phố xưa:
Trăm tuổi cây tuổi phố
Mấy thăng trầm bể dâu
Màu trôi trong thớ gỗ
Chở hương đời đi đâu
Hương cây, hương đời thấm tình người có hằng số chung có thể kể lên được. Riêng về ẩm thực bao đời nổi tiếng là quán cơm Cây Dầu, Cây Mận, quán cà phê Cây Sao, Cây Sứ, quán nem nướng Cây Me. Ấn tượng nhất là đường Hàng Me cổ kính thơ mộng và lý đá me đặc sản Trà Vinh. Hạt me đã được lột vỏ rang chín, vị đá me mát chua thêm vị nhân hạt thơm bùi khoái khẩu độc đáo chỉ đất này mới có. Gắn bó với hàng cây trăm tuổi có gia đình ông Trần Văn Quỳnh cha truyền, con trai, con dâu nối nghiệp nghề cắt cành tỉa nhánh. Treo mình trên tán cao cắt cành tỉa nhánh sửa cây, bên dưới là dãy phố dòng người. Công việc vất vả, họ điệu nghệ tạo vẻ đẹp, an toàn xưa nay. Gắn với hàng cây trăm tuổi này có kỷ niệm máu xương một thời giữ nước. Tiêu biểu nhất là Tết Mậu Thân (1968) ba mươi chiến sĩ đặc công mở mũi đánh vào Tòa Chánh tỉnh. Các anh kề súng từ những gốc cây cổ thụ trong khuôn viên chiến đấu và hai mươi chín người đã hy sinh…
Cây đường phố Trà Vinh được trồng thế nào? Ông Phan Hải – Phó Chủ tịch UBND thị xã cho biết: Từ khi tái lập tỉnh Trà Vinh (1992) đến nay đã chi 539 triệu đồng cho việc chăm sóc bảo quản phát triển cây xanh nội ô. Năm 1995 có quyết định 561/QĐUBT của UBND tỉnh về việc quản lý cây xanh. Theo đó có quy định phân cấp quản lý cụ thể, chặt chẽ. Muốn hạ một cây xanh nội ô theo yêu cầu quy hoạch xây dựng phải có quyết định của UBND tỉnh. Nếu cây bị chết khô khi chặt bỏ trồng thế cũng phải có quyết định của UBND thị xã. Phòng xây dựng giao thông công trình công cộng thị xã đã lập hồ sơ về cây gắn biển số cho 643 cây. Các công trình xây dựng; tuyến đường Quang Trung, Trường Bồi dưỡng, Giáo dục được kiến tạo trên tinh thần nhường chỗ giữ gìn hàng cây. Năm năm qua phòng trào Tết trồng cây bổ sung cho nội ô 4320 cây mới với 29 chủng loại cây xanh. Sở Khoa học – Công nghệ – Môi trường đã thực hiện dự án đầu tư cho cây xanh thị xã với số tiền trên 80 triệu đồng. Những đường cây mới đã hình thành trong lòng thị xã. Đường hàng mua nở tím dẫn tới khu công viên Lê Lợi; Đường Nam Kỳ khởi nghĩa với những khóm tre gợi một thuở tầm vông vót nhọn…
Đợt gắn biển lần thứ nhất với 643 cây cổ thụ ở công cộng. Trong lòng thị xã còn cây của gia đình, chùa chiền không mang số. Còn vài ngàn cây cổ thụ ngoại ô góp bóng xanh tạo nên thị xã cây xanh Trà Vinh nổi tiếng trong vùng. Một vùng sao dầu trăm tuổi vươn thân lực lưỡng cánh lá giao hòa. Trăm năm nắng mưa cây nổi gốc rễ dáng cổ điển làm đắm mắt lưu bước du khách.
Đưa chúng tôi thăm ráp vòng cây xanh nội ô, anh Lê Văn Đoàn – đội trưởng đội cây xanh Công ty công trình đô thị cho biết: Đại lý thu mua hạt dầu ở đây mỗi năm đưa ra Hà Nội từ 35 đến 40 tấn hạt dầu. Trong đó cây dầu thị xã Trà Vinh cho 5,7 tấn hạt. Mỗi kg hạt dầu có khoảng 100 hạt. Một cây dầu giống ươm lên 2 lá xuất ra nước ngoài 1USD. Người Trà Vinh đi lượm hạt dầu chín rụng bán 1.000/kg.
Theo tính toán của Sở Khoa hoc – Công nghệ – Môi trường Trà Vinh mật độ cây xanh ở thị xã là 8m2/người. Ở những nước phát triển là 10-15m2/người. Dẫu đã là thị xã cây xanh nổi tiếng việc trồng cây vẫn còn phải đầu tư cao hơn. Trước đây việc trồng cây là để lấy bóng mát. Trên thế giới từ 1960 hoạt động trồng “cây xanh đô thị” đã được đặt ra với những yêu cầu toàn diện vừa phù hợp với cảnh quan môi trường vừa có giá trị thẩm mỹ cao. Thị xã Trà Vinh đang bảo quản các hàng cây cổ thụ, trồng bổ sung, trồng mới cây xanh. Những hàng cây mang số cùng thị xã đổi mới lên đô thị hiện đại.
Lương Minh Hinh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Hội thảo giảm thiểu chi phí năng lượng bằng các biện pháp sử dụng năng lượng có hiệu quả và bảo vệ môi trường

Ngày 7/9/1999, tại khách sạn Majestic Thành phố Hồ Chí Minh, Tổng công ty Du lịch Sài Gòn đã tổ chức Hội thảo “Giảm thiểu chi phí nặng lượng bằng các biện pháp sử dụng năng lượng có hiệu quả và bảo vệ môi trường trong các khách sạn ở Việt Nam” với sự hỗ trợ của Bộ khoa học công nghệ và môi trường cùng với tổ chức ADEME (Pháp) và Viện AIT (Bằng Cốc – Thái Lan).
Mục đích của cuộc Hội thảo này là nhằm phổ biến kinh nghiệm về tiết kiệm chi phí năng lượng đối với giá thành trong các khách sạn của Sài Gòn Tourist. Qua thực hiện thí điểm tại khách sạn Majestic do chính nhân viên của khách sạn thực hiện với sự giúp đỡ về chuyên môn của văn phòng Trans Eneng (Thành phố Hồ Chí Minh). Kết quả cho thấy sau 2 tháng thực hiện, với các biện pháp quản lý không đòi hỏi hoặc yêu cầu vốn đầu tư nhiều! Khách sạn Majestic đã giảm được khoảng 25% điện năng tiêu thụ, tiết kiệm được từ 50 -70 triệu đồng chi phí điện năng hàng tháng. Điều này không những có lợi cho khách sạn Majestic, mà còn giúp cho ngành điện giảm được 85 KW công suất cao điểm, tránh cho ngành điện khỏi phải đầu tư 76 ngàn USD để phát triển nguồn điện, và giảm phát khí thải ra môi trường hơn 382 tấn CO2 hàng năm (loại khí gây hiệu ứng nhà kính). Theo ông Trần Hùng Việt, giám đốc khách sạn Majestic, thì hàng năm nếu giảm thiểu được chi phí năng lượng bằng các biện pháp sử dụng năng lượng có hiệu quả, thì khách sạn Majestic sẽ tiết kiện được hơn 500 triệu đồng và giảm phát một lượng khí thải ra môi trường là ngàn tấn CO2.
Mong rằng các khách sạn trong ngành Du lịch sớm triển khai đề tài này để mang lại hiệu quả kinh tế, tiết kiệm được chi phí năng lượng nâng cao tính cạnh tranh.
Ngày 17 – 18/9/1999: Tiếp tục xét xử vụ án làng kiến trúc phong cảnh
Toà án nhân dân Thành phố Hà Nội dự định sẽ tiếp tục xử vụ án Làng kiến trúc phong cảnh vào hai ngày 17-18/9/1999. Phiên toà sơ thẩm vụ án này lần trước đã bị tạm hoãn giữa chừ vì Hội đồng xét xử thấy còn một số vấn đề cần làm rõ như trách nhiệm hình sự của các bị cáo, việc triệu tập người làm chứng, trách nhiệm của những người có quyền và lợi ích liên quan đến vụ án. Hội đồng xét xử sẽ tiếp tục xem xét vai trò và trách nhiệm của ông Trương Tùng – nguyên phó chủ tích Uỷ ban nhân dân Thành phố Hà Nội trong việc ký các quyết định cấp đất xây dựng Làng kiến trúc phong cảnh Võng Thị.
Tuần Du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Thất thoát hơn hai tỷ đồng ở công ty du lịch Phú Yên:

Vì sao Trần Phùng Hải chỉ bị xử lý… hành chính?
Báo Tuần Du lịch số 20/1999 đã có bài Làm thất thoát hơn 2 tỷ đồng ở Công ty du lịch Phú Yên. Phải chăng lãnh đạo quá ngây thơ ? Bài báo đã phản ánh chi tiết ba thương vụ nhập khẩu ủy thác 69 xe ô tô do ông Trần Phùng Hải, giám đốc Công ty du lịch ký kết và thực hiện cho Công ty TNHH Hải Long, thành phố Nha Trang (Khánh Hòa). Nhưng vì ông Trần Phùng Hải không chấp hành những quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế, làm theo ý thức chủ quan của cá nhân ông, và có một lý do mờ ám nào đó, cung cấp hóa đơn khống chỉ, để Lê Đức Tuấn, giám đốc Công ty TNHH Hải Long có điều kiện xuất xe ô tô đem bán, trong khi món nợ đối với công ty du lịch Phú Yên vẫn còn treo bạc tỷ… Hậu quả cuối cùng là Lê Đức Tuấn chiếm đoạt của Công ty Phú Yên. 2.228.429.209, và Công ty du lịch Phú Yên nợ phía nước ngoài 124.324 USD.
Cần phải nhìn thẳng vào sự thật để và chỉ rõ sự thật là mối quan hệ kinh doanh giữa Cty du lịch Phú Yên và Cty TNHH Hải Long qua ba thương vụ nêu trên là nhập khẩu ủy thác, bên ủy thác phải chịu trách nhiệm thực hiện đầy đủ nghĩa vụ nộp tiền ký quỹ mở tín dụng thư (L/C), nộp thuế nhập khẩu, thanh toán đủ tiền hàng. Thế nhưng, ông Trần Phùng Hải, giám đốc Cty du lịch Phú Yên đã “chuyển hóa thủ tục” tại Chi nhánh ngân hàng Công thương Phú Yên như chính doanh nghiệp của ông nhập khẩu về bán cho Cty Hải Long, do đó hai bên đã hợp thức hóa những bản hợp đồng mua bán xe ô tô, cứ như sự thật là vậy. Nếu như ông Trần Phùng Hải buộc Lê Đức Tuấn nộp đủ tiền thuế, thanh toán đủ tiền hàng theo đúng thỏa kết hợp đồng ngay từ thương vụ đầu tiên, mới tiếp tục thực hiện thương vụ tiếp theo thì làm sao Tuấn có điều kiện để chiếm đoạt số tiền hơn 2 tỷ đồng ? Nếu bà Nguyễn Thị Kim Liên không tiếp tay cấp hóa đơn khống chỉ làm sao Lê Đức Tuấn có thủ tục hợp pháp xe ô tô đem bán ? Hành vi bội tín của Lê Đức Tuấn đã biểu lộ từ thương vụ đầu, nhưng ông Trần Phùng Hải vẫn không có biện pháp mạnh để thu hồi nợ, như giám sát việc xuất hàng ra bán của Cty Hải Long để thu tiền, mà vẫn hữu hảo nộp thuế thay trong hai thương chiếm đoạt tài sản có giá trị lớn… Tất cả những hành vi đó của Trần Phùng Hải, Nguyễn Thị Kim Liên đã có dấu hiệu phạm tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” theo quy định tại điều 174 Bộ luật Hình sự… Dư luận hết sức ngạc nhiên và khó hiểu khi mà tại phiên xử sơ thẩm hình sự của TAND tỉnh Phú Yên vào đầu tháng 7-1999 vừa qua, chỉ Lê Đức Tuấn bị xử phạt 12 năm tù về tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản XHCN”. Còn ông Trần Phùng Hải, bà Nguyễn Thị Kim Liên ngoại phạm (?). Bà Liên đã chuyển nghề công tác tại Hải quan thị xã Tuy Hòa, ông Hải vẫn nguyên chức quyền giám đốc công ty du lịch Phú Yên. Hỏi ra mới biết từ ngày 31-5-1999, Viện trưởng VKSND Phú Yên đã có công văn số 265/KSĐT-HS kiến nghị xử lý… hành chính Trần Phùng Hải (?). Dư luận ở địa phương cho rằng xử lý theo “lễ” như thế là bỏ lọt tội phạm. Đề nghị Viện trưởng VKSND tối cao chỉ đạo kiểm soát lại vụ án, để khởi tố điều tra và xử lý nghiêm minh hành vi phạm pháp đã quá rõ của Trần Phùng Hải và Nguyễn Thị Kim Liên…
Phan Kiên Cường- Tuần Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Thành phố Vinh mở tuyến du lịch đường sông

Vinh là thành phố có nhiều di tích lịch sử văn hóa lâu đời như đền Hồng Sơn, Chùa Diệc, thành cổ Vinh… lại được bao bọc phía Nam bởi dòng sông Lam, sông Cửa Tiền đoạn thì chảy qua núi, đoạn thì chạy qua làng, chỗ chảy qua phố chợ tạo nên nhiều cảnh sắc hấp dẫn. Vinh lại nằm trên trục giao thông Nam – Bắc, Tây Đông nên từ lâu đã được chọn làm điểm dừng chân của chuyến du lịch xuyên Việt và các chuyến từ Lào qua. Tuy nhiên trước đây việc xây dựng tôn tạo các điểm tham quan ở đây ít được chú trọng. Thời gian lưu lại của khách cũng vì vậy mà rất ngắn.
Mới đây nhà khách thành phố Vinh đã đầu tư xây dựng và cải tạo khu du lịch Lâm Viên, núi Quyết và mua sắm tàu thuyền phục vụ tuyến du lịch đường sông (Bến đặt dưới chân núi Quyết). Đây là nơi hội tụ nhiều nét văn hoá đặc trưng xứ Nghệ và có cảnh quan thiên nhiên đẹp, thích hợp với mục đích du lịch sinh thái.
Lâm Viên núi Quyết nằm sát bờ bắc sông Lam. Phía bên kia là thị trấn Gia Lách huyện Nghi Xuân tỉnh Hà Tĩnh với một dãy phố tựa lưng vào núi Hồng Lĩnh chân lấn ra sát mép nước chạy dọc bờ Nam sông Lam. Cầu Bến Thủy dài 670m vắt từ chân núi này qua chân núi kia tăng thêm vẻ đẹp kiều diễm ở đây. Trên núi Quyết có nhiều loại cây nhưng chủ yếu là thông với đường kính thân cây trung bình 30 đến 35cm. Trong núi có nhiều hang cùng với các đường hầm, kẽ nứt ăn thông lên đỉnh núi. Ở đỉnh núi nhất nhà khách cho xây dựng vọng đài và các dịch vụ phục vụ khách tham quan đồng thời khai mở một con đường cho ô tô lên được tới đây. Đứng giữa bạt ngàn thông reo phóng tầm mắt ra xa du khách có thể quan sát khung cảnh nhộn nhịp của thành vinh, quan sát cái êm đềm của làng quê ven bờ sông Lam hay khám phá cái hấp dẫn từ chính Lâm Viên, núi Quyết. Thú vị hơn nếu như du khách được biết nơi đây trong chiến tranh chống Mỹ cứu nước đã diễn ra nhiều cuộc chiến đấu anh dũng của dân quân Bến Thủy chống lại máy bay địch. Xa hơn cách đây 211 năm, núi Quyết được vua Quang Trung chọn làm nơi xây dựng kinh đô, ý định chưa thành thì nhà vua qua đời.
Theo dọc sông Lam (con sông mang nặng văn hóa xứ Nghệ) du khách được đi thăm quan các điểm du lịch sau:
Kim Liên, quê hương của Chủ Tịch Hồ Chí Minh.
Rừng bấc Nghi Xuân, nơi có nhiều loài chim sinh sống.
Đền Củi thờ Liễu Hạnh công chúa sau này hợp từ còn thờ thêm Thánh Trần. Đây là ngôi đền rất đẹp và thiêng.
Trên thuyền du khách được nghe các làn điệu dân ca xứ Nghệ cùng với những lời giới thiệu về tên đất tên làng mà nơi nào cũng gắn với các huyền thoại, truyện kể dân gian. Trong tương lai nhà khách sẽ mở thêm tuyến đường sông đi cửa Lò, khe Bò Dái để tuyến du lịch đường sông thêm phong phú và hấp dẫn.
Xây dựng khu du lịch Lâm Viên, núi Quyết và tuyến du lịch đường sông, thành phố Vinh đã chính thức có điểm tham quan đầu tiên đón và phục vụ khách du lịch. Nó sẽ giúp cho du khách tìm được nhiều điểm mới lạ độc đáo và thú vị đồng thời đáp ứng được nhu cầu vui chơi giải trí của nhân dân thành phố Vinh.
Nguyễn Minh Long – Tuần Du lịch – Số 37(89) – 13 -20/9/1999

Rượu nho Paris thu hoạch từ ban công

Thu được 1357 kg nho, chế được 900 chai rượu vang, đó là thành tích rất đặc biệt của Công ty Echevin de Bouzy, vì công ty này chỉ thu hoạch nho “vãng lai” giữa thủ đô Paris, trên ban – công, trên giàn hoa,… Chú không phải đại trà như ở vùng Champange. Vì thế mẻ rượu này rất được dân Paris trân trọng, người ta nói với nhau rằng: “Khi rượu nho Paris rót ra, chúng phải được uống hết.”
Minh Tâm (Theo Voici)
Xe đạp kỳ dị
Để giết thì giờ. Paul Morris đã sáng chế một phương tiện di động thật kỳ quặc, đó là chiến quan tài đạp mà chỉ khi di chuyển, người đạp xe phải nằm ngửa trong quan tài có nắp đậy bình thường. Khi nào cảm thấy vui vui, Paul lại làm cho những tay lái xe hơi khác phải kinh hãi khi anh đạp chiếc quan tài dạo trên đường phố. Có điều lạ, là luật lệ giao thông ở Anh Quốc không cấm xe này đi lại miễn là có số xe đăng ký đàng hoàng.
Ngô Hữu Đoàn (Theo Voici)
“Cây” biển báo giao thông trong sân vườn
Có một kiểu kiến trúc gây ấn tượng. Một rừng biển báo giao thông cắm trong sân vườn lam cho người ta như lạc vào một ma trận. Đó là ý tưởng làm cho sân vườn nhà thơ St. Hedwig ở Berlin (Đức) có nét đặc trưng mà không nơi nào có được của kiến trúc sư Hermam Grub.
Minh Tâm (Theo Femme Actuelle)
4.Khăn tắm để quảng cáo
Đi tắm biển không thể không mua một chiếc khăn tắm. Nắm được nhu cầu này của kháhc du lịch, hãng SIA của Singapore mới sản xuất và đưa ra thị trường một loại khăn tắm được làm hoàn toàn bằng sợi bông thiên nhiên, kèm theo những hoa văn, họa tiết truyền thống được thêu, phun vào. Vì thế chiếc khăn không chỉ có tác dụng trên bãi biển mà nó còn có thể là một món quà lưu niệm hữu dụng cho du khách.
Đàm Văn Đàng
5.10 cán bộ công đoàn của công ty khách sạn du lịch kim liên được tặng thưởng huy chương vì sự nghiệp xây dựng công đoàn.
Thực hiện chủ trương của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam về việc tặng thưởng Huy chương vì sự nghiệp xây dựng Công đoàn cho những cán bộ công đoàn có thành tích xuất sắc, Công đoàn Công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên đã giới thiệu một danh sách các đoàn viên ưu tú với Công đoàn cấp trên. Mới đây, tổng liên đoàn lao động Việt Nam đã ra quyết định tặng Huy chương vì sự nghiệp xây dựng Công đoàn cho 10 cán bộ công đoàn của Công ty. Đó là các đồng chí: Nguyễn Văn Trình, Chu Văn Ý, Trần Quốc Hùng, Lê Hữu Trạc, Lê Văn Hồng, Trương Thị Chính, Trần Thị Nga, Nguyễn Minh Hợp, Nguyễn Thị Nga, Đặng Thị Nga.
Đây là những cán bộ công đoàn tiêu biểu trong công tác chuyên môn và công đoàn của Công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên.
H.T.V
Hà Tây: Xây dưng công viên xanh
Năm 1999, Công ty du lịch Ao Vua (Ba Vì) đã đầu tư hàng trăm triệu đồng xây dựng trong khuôn viên khách sạn Hương Rừng một công viên xanh với 12 con giáp có dáng dấp hấp dẫn, xây dựng một hệ thống thác núi kiểu nhân tạo, mô phỏng trận chiến Sơn Tinh – Thủy Tinh, với chiều dài mô hình 25m, cao 6m, một hệ thống trò chơi trượt nước với tổng diện tích 1000 m2 có 4 bàn trượt cao 11m, dài 60m trong đó có 2 làn trượt dành cho thiếu nhi; đồng thời mở rộng 500 m2 diện tích bể tắm, nâng cấp, mở rộng thêm hệ thống phòng ăn, nhà nghỉ; đầu tư cải tạo toàn bộ hệ thống chiếu sáng với 35 cột đèn điện, 70 bóng cao áp… Hình thành khu dạ hội, vui chơi giải trí, tổ chức lửa trại ngoài trời cho du khách dự đông vui.
Từ đầu năm tới nay, khuôn viên khách sạn Hương Rừng đã có hàng chục ngàn lượt du khách tới nghỉ mát và nhiều cuộc hội thảo lớn của các ngành, các cấp trong và ngoài nước tổ chức tại đây.
Mạnh Khang – Tuần Du lịch – 1999

Đào tạo bồi dưỡng phải đi đôi với sử dụng

(Nhân đọc bài này “Cử nhân du lịch muốn có việc làm đúng nghề đào tạo” của tác giả Mai Khôi – báo TDL số 27, 5-8-1999)
Về lý thuyết mà nói thì ai cũng hiểu được. Đào tạo, bồi dưỡng phải đi đôi với sử dụng và qua thực tế sử dụng lại tiếp tục bồi dưỡng, đào tạo để luôn luôn có được đội ngũ cán bộ đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ mới, mỗi ngày đòi hỏi một cao hơn. Nhận thức là như vậy, nhưng để biến nhận thức thành việc làm cụ thể cũng còn khoảng cách. Độ dài, ngắn của khoảng cách này phụ thuộc rất nhiều vào sự tham mưu về tổ chức – đào tạo ở cơ quan, đơn vị và sự quyết định cuối cùng của lãnh đạo. Nếu cơ quan, đơn vị nào có bộ máy tham mưu tốt, hiểu biết, công tâm thì sẽ giúp cho lãnh đạo có được những quyết định đúng trong việc bố trí sử dụng cán bộ và ngược lại.
Trong thực tế, ngành Du lịch cũng có phần “thiệt thòi” so với các ngành khác, bởi dù đã 39 năm trưởng thành và phát triển, nhưng sự nghiệp đào tạo nguồn nhân lực cho ngành chủ yếu mới được chú trọng phát triển trong khoảng 10 năm trở lại đây (Tuy vậy, hiện nay vấn đề đào tạo cũng mới chỉ thu được một số kết quả bước đầu và vẫn đang còn nhiều vấn đề cơ bản phải giải quyết trong những năm tới). Do vậy, đội ngũ cán bộ hiện đang công tác trong ngành. Du lịch không phải chỉ tốt nghiệp từ các trường đào tạo chuyên ngành về du lịch mà hầu hết là từ các nguồn khác, trường khác. Phổ biến nhất hiện nay ngoài một số ít cán bộ được đào tạo đúng chuyên ngành du lịch từ nước ngoài về và một số trẻ được đào tạo ở các trường du lịch trong nước mới bổ sung gần đây, còn phần lớn đều tốt nghiệp ở các trường đại học Kinh tế quốc dân, đại học Thương mại, đại học Tài chính… và một số trường đại học kỹ thuật khác. Đặc điểm đó càng đòi hỏi việc lựa chọn, sắp xếp và sử dụng số cán bộ này phải thật khoa học và đúng người, đúng việc, nếu không chẳng những không đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ mà đôi khi còn gây ra những trở ngại không đáng có làm kìm hãm sự phát triển đi lên của ngành.
Để sử dụng đúng người, đúng việc đều quan trọng nhất là phải đánh giá đúng, khách quan, tài đức của các cán bộ, mà muốn đánh giá đúng thì người đánh giá phải vừa có tâm, vừa có tầm và nhất thiết không để những tư tưởng ích kỷ, cá nhân, độc đoán… xen vào trong quá trình nhận xét, đánh giá cán bộ. Muốn vậy, việc đánh giá phải làm đúng thẩm quyền, đúng quy trình, quy chế và phải đạt các yêu cầu: “Phải làm rõ ưu điểm, khuyết điểm, mặt mạnh, mặt yếu về phẩm chất chính trị, đạo đức lối sống, năng lực và hiệu quả công tác, chiều hướng phát triển của cán bộ; phải đảm bảo tính khách quan, toàn diện, tính lịch sử – cụ thể, phải trên cơ sở thực hiện phê bình và tự phê bình; thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ, thảo luận dân chủ, kết luận theo đa số và công khai đối với cán bộ được đánh giá”.
Nhân đây cũng nên nhắc lại câu chuyện của cụ Tô Hiến Thành đề xuất ý kiến với vua Lý về việc chọn người: “Nếu chọn người chăm sóc, phục vụ nâng khăn, sửa túi thì chọn Vũ Tá Đường, còn nếu chọn người giúp nước thì chọn Trần Trung Tá”. Chuyện xưa đã từ lâu rồi mà không cũ chút nào, nó vẫn còn nguyên giá trị để cho chúng học tập và noi theo. Mong rằng ngành Du lịch của chúng ta chọn được nhiều cán bộ như Trần Trung Tá của cụ Tô Hiến Thành.
Trần Tiến Nghị -Tuần Du lịch – 1999

Đầu tư nước ngoài về du lịch ở Bà Rịa – Vũng Tàu_Phần 2

Bên cạnh những dự án để đi vào hoạt động nhưng chưa góp đủ vốn pháp định, nhiều dự án khác lại rơi vào tình trạng khác như cấp giấy phép trên ba năm nhưng không triển khai thực hiện, hoặc xây dựng dở dang rồi bỏ đó như Liên doanh Kim Sơn (6.723.500 USD), liên doanh Wismasa – OSC (12.749 USD) và Vũng Tàu – Festival Resort (59.177.000 USD)…
Những vướng mắc của các dự án này hoặc là không muốn triển khai vì sợ lỗ hoặc là muốn triển khai nhưng đất đai sau khi tiến hành kiểm tra đền bù giải tỏa lại có sự chênh lệch so với diện tích được giao.
Tháo gỡ bằng cách nào?
Nguyên nhân nào dẫn đến tình trạng này? Theo đánh giá chủ quan thì bên cạnh những vướng mắc chung về đền bù giải tỏa, tính hấp dẫn về du lịch ở Bà Rịa – Vũng Tàu đã giảm đi khá nhiều trong con mắt của các nhà đầu tư. Lượng khách du lịch đến Bà Rịa – Vũng Tàu và doanh thu của ngành du lịch địa phương thời gian qua tuy có tăng từ 1,8 triệu lượt khách trên/269 tỷ đồng (1992) lên 2,9 triệu lượt khách/800 tỷ đồng (1998) song trên thực tế doanh thu về thương mại là chủ yếu, chiếm 68% trong tổng doanh thu hàng năm. Đây cũng là hậu quả của sự đầu tư không trọng điểm, mạnh ai nấy làm. Điều này thể hiện ở chỗ trong khi khách sạn trên địa bàn đã gần vượt qua con số 80 khách sạn lớn nhỏ thì khu vui chơi dịch vụ chỉ có 1 khu. Oái ăm thay, khu dịch vụ vui chơi giải trí này lại rơi vào liên doanh Vũng Tàu Paradise – một liên doanh đầy tai tiếng về chất lượng và hình thức phục vụ: Tổ chức thi thời trang biển quốc tế thì rước mấy chị người Nga làm ở Liên doanh Vietsopetro; Tổ chức chọi trâu ở Đồ Sơn lại rước trâu địa phương (Long Đất) rồi cho trâu uống rượu và khua cồng chiêng lấy máu hăng đánh lừa thượng đế…
Việc lựa chọn hình thức đầu tư không hợp lý cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên. Thích thì làm dự án, tiền thiết kế, thẩm định dự án cứ việc thu về khi dự án được cấp phép. Khả thi hay không khả thi là chuyện của thời gian. Vì thế mà các nhà đầu tư đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt bởi thà mất chừng ấy còn hơn là tiếp tục triển khai và tiếp tục lỗ. Đây cũng là một tình trạng khá phổ biến trên lĩnh vực đầu tư hiện nay, kể các hình thức đầu tư khác nhau. Trong khi cơ cấu đầu tư hiện diện ở địa bàn bất hợp lý như thể, tình hình đầu tư trong các liên doanh mới cũng không có gì sáng sủa hơn. Trong tổng số 21 giấy phép đầu tư đang có hiệu lực này, lại có 14 dự án đầu tư vào khách sạn với tổng vốn 142.744.500 USD, chiếm 57% về tỷ trọng. Liệu mai này các dự án này có dám liều, tiếp tục góp vốn và kinh doanh khi biết trước rằng nhu cầu khách sạn ở Bà Rịa – Vũng Tàu đã trên mức bão hòa và ngành kinh doanh khách sạn cũng đang chao đảo.
Nhanh chóng kiểm tra lại hoạt động của các liên doanh du lịch, khẩn trương hỗ trợ công tác đền bù giải tỏa, điều chỉnh lại hoặc thu hồi các giấy phép triển khai chậm cho phù hợp với tình hình thực tế là một biện pháp có ý nghĩa quan trọng để lành mạnh hóa và thúc đẩy các liên doanh du lịch ở Bà Rịa – Vũng Tàu phát triển. Bên cạnh đó ngành Du lịch Bà Rịa – Vũng Tàu cũng cần được điều chỉnh lại cơ cấu đầu tư cho hợp lý trên nhiều lĩnh vực, đặc biệt là đầu tư có trọng điểm, đầu tư các dự án có tác dụng hỗ trợ và phát triển ngành du lịch địa phương như khai thác các tiềm năng về biển, mở các tour tuyến du lịch sinh thái và các loại hình nghỉ dưỡng khác.
Thế Hưng – Tuần Du Lịch – Số 38(90) Từ 20-27/9/1999

Đầu tư nước ngoài về du lịch ở Bà Rịa – Vũng Tàu_Phần 1

Lối ra vào cho những dự án “Đóng băng”?
Trong những năm gần đây, du lịch – một trong những ngành kinh tế mũi nhọn của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã có những bước phát triển nhanh cả về lượng lẫn chất. Bên cạnh các yếu tố nội lực, tình hình đầu tư nước ngoài trong lĩnh vực du lịch cũng là yếu tố hậu thuẫn giúp cho ngành Du lịch địa phương phát triển. Tuy nhiên do nhiều nguyên nhân chủ quan và khách quan, tiến bộ triển khai các giấy phép đầu tư nước ngoài về du lịch trên địa bàn Bà Rịa – Vũng Tàu vẫn còn nhiều vướng mắc.
Thiếu vốn và thiếu đất
Tính đến hết tháng 6-1999, toàn tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu có 21 dự án đầu tư nước ngoài về du lịch được cấp phép, trong đó có 14 dự án khách sạn và dịch vụ đi kèm, 2 dự án phức hợp du lịch thể thao giải trí, 2 dự án lữ hành quốc tế và 3 dự án vận chuyển khách. Tổng vốn đầu tư theo giấy phép của các liên doanh này tương đương 250.381.425 USD, trong đó có 171.939.765 USD vốn pháp định, phía Việt Nam phải góp 26,6% vốn bằng quỹ đất, tương ứng với số tiền 45.658.227 USD và phía nước ngoài phải góp 73,4% bằng tiền mặt hoặc thiết bị, tương ứng với số tiền 126.272.538 USD. Tuy nhiên đó chỉ là những con số trên giấy tờ vì hiện nay tiến độ góp vốn trong các liên doanh này hầu như rất chậm, nếu không muốn nói là dẫm chân tại chỗ. Tính đến tháng 6-1999, tổng số vốn góp của các liên doanh này mới chỉ đạt 68.355.322 USD, trong đó phía Việt Nam góp 25.191.613 USD, bằng 55% vốn pháp định phía Việt Nam cần góp và phía nước ngoài góp 43.163.709 USD, bằng 34% vốn pháp định phía nước ngoài cần góp. Liên doanh đầu tư nước ngoài Vũng Tàu Paradise chủ của khu vui chơi giải trí duy nhất (theo đúng nghĩa của từ này) là một ví dụ. Liên doanh này được thành lập theo Giấy phép đầu tư số 183/GP ngày 23-4-1991 của UBNN và HTĐT (nay là Bộ KH&ĐT) với tổng số vốn đầu tư 97,2 triệu USD. Hai đối tác trong liên doanh này là Công ty Paradise Development & Investment (Đài Loan) và Công ty Dịch Vụ Du lịch quốc tế (Vung Tau Intour Co). Do làm ăn không hiệu quả, nợ nần chồng chất nên sau 8 năm hoạt động, tổng vốn góp của liên doanh này mới chỉ đạt 26.804.753 USD, bằng 43% vốn pháp định 2 bên cần góp. Thế nhưng thiệt thòi hơn cả là phía Việt Nam đã đứng mũi chịu sào, góp đủ 15.450.000 USD trong tổng số vốn góp kể trên bằng quyền sử dụng của 220 ha đất để triển khai các hạng mục công trình. Và rồi do thiếu vốn, những hạng mục công trình này vẫn không được triển khai. Đau lòng hơn do triển khai không hoàn chỉnh một số công trình cũng đang hứng chịu sự bào mòn của mưa nắng và khí hậu miền biển như khách sạn 500 phòng chờ hoàn thành phần móng, khu nhà khách 38 phòng…
Cũng giống như vậy, Vicarrent là một liên doanh giữa Công ty Du lịch Bà Rịa – Vũng Tàu và Công ty Hochimex (Hồng Kông) với chức năng cho thuê xe du lịch, vận chuyển hành khách bằng taxi và tân trang sửa chữa các loại xe du lịch. Theo giấp phép đã được cấp, tổng số vốn pháp định của liên doanh này là 2,5 triệu USD, trong đó Việt Nam góp 500 ngàn USD bằng giá trị sử dụng 5000m2 đất, còn lại là của phía nước ngoài với sự góp vốn bằng phương tiện thiết bị thay cho 100% tiền mặt. Tiếc thay sau 10 năm hoạt động phía Việt Nam vẫn chưa có đất để góp và công tác quản lý tài chính của liên doanh này vẫn còn nhiều bất cập như thủ tục trích khấu hao tài sản chưa đầy đủ, có sử dụng tài sản của bên Việt Nam nhưng không phản ánh trên sổ sách kế toán, đối chiếu thu hồi nợ với nước ngoài…
Thế Hưng – Tuần Du Lịch – Số 38(90) Từ 20-27/9/1999

1.Xét xử nghiêm khắc vụ tổ chức mại dâm lớn nhất Hà Nội

Từ ngày 28-6 đến 1-7-1999 Tòa án nhân dân TP Hà Nội đã xét xử sơ thẩm 20 bị cáo trong vụ án mại dâm tại khách sạn Công Dung (19 Tô Ngọc Vân, quận Tây Hồ – thuộc công ty Trách nhiệm hữu hạn Thương mại và Du lịch Công Dung do vợ chồng Ngô Văn Thà – Nguyễn Ngọc Dung làm chủ). Đây là ổ mại dâm lớn nhất Hà Nội từ trước đến nay cả về quy mô, tổ chức lẫn sự ngang nhiên thách thức pháp luật. Chỉ riêng tháng 8-1998 đã có 2.883 lượt khách đến KS Công Dung thuê phòng mua dâm, doanh thu hơn 750 triệu đồng. Trái ngược với dự đoán của nhiều người, tại phiên tòa Thà đã khai nhận vai trò cầm đầu của mình trong vụ án và tiết lộ: “Các đối tượng đến mua dâm là quan chức, công chức, thanh niên”. Rất tiếc chủ tọa phiên toàn đã cho qua những thông tin “giá trị” này. 3/4 luật sư bào chữa cho các bị cáo đã lưu ý Hội đồng xét xử: ổ mại dâm tồn tại kéo dài một phần chính vì sự buông lỏng quản lý của cơ quan chức năng cấp cơ sở, công an huyện Từ Liêm, quận Tây Hồ đã 4 lần bắt quả tang song chỉ phạt hành chính gây bất bình cho nhân dân. Luật sự Trần Nhật Dần đặt câu hỏi phải chăng do trình độ cơ quan chức năng non kém hay tiêu cực đã tạo điều kiện để tội phạm hoạt động?
Hội đồng xét xử đã tuyên án Ngô Văn Thà 19 năm tù, Nguyễn Ngọc Dung 12 năm tù; hai vợ chồng phải truy nộp 4,02 tỷ đồng tiền thu lợi bất chính, tịch thu nhà 19 Tô Ngọc Vân và một xe ô tô Mercedes; tạm giữ nhà số 1 Phan Huy Ích để đảm bảo thi hành án. Ngô Kim Nam – Giám đốc khách sạn Công Dung 17 năm tù. 17 bị cáo còn lại là nhân viên KS Công Dung bị phạt từ 4-14 năm tù.
2. Sydney – Trung tâm buôn bán USD giả
Cơ quan tình báo Mỹ tin rằng bọn tội phạm chuyên nghề làm USD giả đang tìm cách xâm nhập vào Australia để chuẩn bị tung ra thị trường một khối đô la giả cao kỷ lục nhân dịp Olimpic Sydney năm 2000.
Trong Hội nghị đề phòng tai nạn lừa gạt trong thời kỳ Olimpic tổ chức mới đây tại Sydney, một quan chức tình báo Mỹ cho biết nhiều tổ chức chuyên làm đồng USD giả (sau khi đồng tiền này bị loại ra khỏi một số nước châu Á vì chính phủ các nước như Philippine đã cấm dùng các USD làm phương tiện thanh toán) đang ráo riết “dời đô” tới Sydney.
Quan chức tình báo trên cho biết ông đã khám phá ra nhiều vụ dùng giấy đô la Mỹ giả tại thành phố Sydney và các bằng chứng cho thấy bọn làm bạc giả đã rủ nhau về thành phố này của Australia, nơi vốn đã là một trung tâm làm thẻ tín dụng giả và các dịch vụ làm đồ giả khác đã gây tổn hại đến 3,5 tỉ đô la Australia mỗi năm.
Cảnh sát liên bang Australia cũng tin rằng bọn làm bạc giả sẽ tìm cách tận dụng tối đa cơ hội do Olimpic Sydney tại ra với số du khách và vận động viên đến Sydney tham dự. Các cửa hàng sẽ mở cửa nhiều giờ hơn và sẽ có nhiều nhân viên được thuê mướn hơn. Đây là cơ hội rất tốt để tung tiền giả ra thị trường tiêu dùng vì khi có quá đông khách hàng mà nhân viên lại thiếu kinh nghiệm thì họ sẽ không xem xét kỹ lưỡng mỗi khi nhận được tiền.
Cô Narelle Michell, cảnh sát liên bang Australia chuyên trách bài trừ tệ làm bạc giả, cho rằng đồng đô la Mỹ là loại giấy bạc rất dễ bị làm giả vì chúng thực sự được in trên giấy chứ không phải trên các tờ Plastic trong suốt như đồng đô la Australia.
Phương Linh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Chương trình hành động quốc gia về du lịch và các sự kiện du lịch Việt Nam năm 2000

VI. Chương trình hoàn thiện tổ chức, nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về du lịch (CT6)
1 -Ổn định, kiện toàn tổ chức bộ máy và hoàn thiện chức năng, nhiệm vụ của Tổng cục Du lịch
-Kiện toàn các vụ chức năng, nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác của cơ quan Tổng cục Du lịch và các đơn vị sự nghiệp ngành.
-Nghiên cứu trình Chính phủ cho phép thành lập những đơn vị mới: Cục xúc tiến du lịch, Trường du lịch tại thành phố Huế.
-Nghiên cứu trình Chính phủ cho phép thành lập một số văn phòng đại diện của Tổng cục Du lịch tại những thị trường Du lịch trọng điểm.
-Phối hợp với các bộ, ngành có liên quan và các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương củng cố tổ chức, bộ máy và hiệu quả quản lý nhà nước của các sở Du lịch và các bộ phận quản lý về Du lịch trong các sở Thương mại – Du lịch.
-Tiếp tục hoàn thiện cơ chế làm việc của Tổng cục Du lịch với các sở Du lịch và sở Thương mại
-Du lịch để vừa đảm bảo hiệu quả quản lý, tính chủ động, sáng tạo của các sở quản lý du lịch địa phương, vừa đảm bảo hiệu quả quản lý của Tổng cục Du lịch.
-Kiện toàn sắp xếp lại các doanh nghiệp trực thuộc Tổng cục, hình thành những doanh nghiệp du lịch nhà nước mạnh, hoạt động có hiệu quả cao ở những địa bàn trọng điểm.
-Phối hợp với các bộ, ngành, địa phương đẩy mạnh công tác đổi mới, sắp xếp lại và cổ phần hóa các doanh nghiệp du lịch trên phạm vi cả nước.
2 -Phát huy vai trò, hiệu lực của Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch: Xây dựng quy chế hoạt động của Ban chỉ đạo Nhà nước về du lịch và kế hoạch chỉ đạo của Ban trong lĩnh vực nhằm phát huy vai trò, hiệu lực của Ban chỉ đạo, đặc biệt trong phối hợp liên ngành và tháo gỡ những khó khăn của ngành Du lịch
3 -Triển khai xây dựng các văn bản quy phạm pháp luật, hướng dẫn thực hiện Pháp lệnh Du lịch và tuyên truyền , phổ biến, giáo dục về Pháp lệnh Du lịch.
4 -Đánh giá thực trạng đội ngũ cán bộ, công nhân viên chức trong ngành Du lịch để làm căn cứ xây dụng chiến lược phát triển nguồn nhân lực và triển khai công tác đào tạo, bồi dưỡng và xây dựng và xây dựng mạng lưới đào tạo, bồi dưỡng hợp lý và có hiệu quả cao
5-Xây dựng chức danh tiêu chuẩn cán bộ công chức trong ngành Du lịch, triển khai quy hoạch cán bộ và tăng cường công tác bồi dưỡng, đào tạo lại và đào tạo mới đội ngũ cán bộ, công chức, công nhân viên trong Ngành.
2 – Cơ quan chủ trì và phối hợp thực hiện
-Chủ trì: Tổng cục Du lịch
-Phối hợp:
+Ban Tổ chức – Cán bộ Chính phủ
+Bộ tư pháp,
+Bộ Giáo dục và Đào tạo,
+Tổng cục Dạy nghề,
+Tổng cục Thống kê,
+Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương
PV – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999