Không thể mơ hồ

Hướng dẫn viên du lịch mỗi chuyến đi của họ không thể không gắn liền với một câu chuyện, một bài học hay kỉ niệm buồn vui. Tiếp sức cho chính họ mới hiểu được rằng: Đây cũng là một nghề không đơn giản.
Anh Vũ Việt Cường hướng dẫn viên của công ty du lịch Contours kể lại một kỷ niệm:
Ngày tôi mới vào làm, có lần đưa khách xuống Hạ Long, khách hỏi: “Ở Hạ Long có bao nhiêu hòn đảo?”. Quá bất ngờ trước một câu hỏi tưởng chừng là đơn giản, tôi đành chữa thẹn bằng lời giải thích chính mình cũng chưa có điều kiện khám phá hết. Sau đó, tôi tìm đọc nhiều sách viết về Hạ Long , tìm hiểu kỹ. Nhưng khi ghi nhớ được khá nhiều thông tin thì không thấy vị khách nào hỏi câu hỏi đó nữa. Mình còn trẻ nên cũng chẳng nghĩ nhiều về những chuyện không vui, chỉ coi đó như là kinh nghiệm để làm việc tốt hơn. Vì uy tín của công ty và cả bản thân nữa.
Còn một số nữ hướng dẫn viên trẻ như Hải Ninh (23 tuổi) đồng nghiệp của anh Cường, những câu chuyện khác đặt ra câu hỏi khó hoặc biết rồi vẫn hỏi thường xuyên xảy ra. Hải Ninh tâm sự:
Trước những tình huống đó, mình cần phản ứng nhanh, trả lời dí dỏm để khách vui vẻ chấp nhận. Mình là hướng dẫn viên tiếng Nhật – đó là một loại ngôn ngữ khó, thường xuyên phải sử dụng kính ngữ (cách nói lịch sử với khách hàng) và người trên chính người Nhật cũng hay bị nhầm. Khách Nhật lại nổi tiếng khó tính. Dù đã quen việc nhưng, tour nào mình cũng thấy hướng dẫn lần đầu: hồi hợp và lo sợ… Là con gái, dĩ nhiên là bất lợi hơn hướng dẫn viên nam. Nhiều tour dài ngày, mình rơi vào cảm giác mệt mỏi. Nhưng, nhìn thấy khách lại sợ mệt, tự nhủ rằng mình cần cố gắng để hoàn thành công việc. Và để sự phân biệt nam – nữ trong nghề hướng không có cơ hội tồn tại.
Sức trẻ, năng động là lợi thế của Hải Ninh và Việt Cường. Nhưng nhiều khí “trẻ” lại là một bất lợi. Anh Nguyễn Lý Thắng – Trưởng phòng hướng dẫn, Công ty Saigon Tourist – Chi nhánh tại Hà Nội hiểu rất rõ điều này. Anh nói:
Tôi đã có lần phải đi thay hướng dẫn viên trẻ vì khách nước ngoài họ không mấy tin tưởng vào những người trẻ tuổi. Kinh nghiệm và kiến thức của lớp trẻ ít có sức thuyết phục đối với họ, đực biệt là khách Đức…
Vậy còn kinh nghiệm của anh? Chúng tôi tò mò.
Hướng dẫn viên là một nghề không đơn giản. Suốt gần chục năm làm hướng dẫn và công tác quản lý, tôi nghiệm ra rằng phục vụ khách như thế nào để họ thoải mái là cả nghệ thuật mà chỉ qua thời gian mỗi người mới tự đúc rút được cho mình. Với riêng tôi, trước khách hàng, tôi không bao giờ coi mình là Trưởng phòng, không bao giờ cho phép được nói ba chữ “Tưởng- như – thể”. Bởi mọi sự cẩu thả, mơ hồ sẽ phải trả giá đắt…
Mỗi chuyến đi điều kèm theo rất nhiều vấn đề nảy sinh. Khó khăn là không của riêng ai. Chẳng hạn, đợt vừa rồi tôi dẫn đoàn khách 30 người đi Hạ Long. Thủ tục soát vé ở đây rất phiền hà cho khách du lịch. Phải xuất trình vé từng người khiến cả mình và khách đều mệt. Biết là nguyên tắc nhưng nếu các anh kiểm tra vé làm việc bớt cứng nhắc một chút thì khách sẽ được thoải mái hơn. Đấy, công việc không đơn giản là thế! Muốn thành công chỉ có một chìa khóa.
Kỷ luật Tây Ban Nha 5 năm liền lập kỷ luật về lượng khách tới
Đại sứ quán Tây Ban Nha ở Việt Nam cho biết: Năm 2000 lại là một năm thành công của du khách Tây Ban Nha. Kết thúc năm 2000, Tây Ban Nha đã đón được 48,5 triệu lượt khách quốc tế, tăng 3% so với năm 1999. đây là năm thứ 5 liên tục đạt mức kỷ lục về lượng khách du lịch quốc tế tới. Chỉ tính riêng 10 tháng đầu năm 2000, doanh thu từ du lịch đã đạt 47.000 tỷ Pê sê ta (khoảng 24,8 tỷ USD) tăng 10,9 % so với năm 1999.
Bộ kinh tế Tây Ban Nha đánh giá cao du lịch là ngành công nghiệp số một nước này. Hàng năm ngành Du lịch chiếm 11% tổng số sản phẩm quốc nội (GDP) và tạo việc làm cho 1,5 triệu người. theo ông Francesco Frangialli Tổng thư ký tổ chức du lịch thế giới (WTO), Tây Ban Nha là một trong những nước có ngành du lịch phát triển nhất thế giới, những năm trước Tây Ban Nha luôn đứng vị trí thứ hai chỉ sau châu Mỹ, về lượng khách tới cũng như thu nhập từ du lịch. Tuy nhiên, do áp dụng phương pháp thống kê mới, năm 2000 Tây Ban Nha tụt xuống vị trí thứ 3 sau Mỹ và Pháp.
Một trong những chính sách tạo điều kiện phát triển du lịch của Tây Ban Nha là việc đầu tư, tổ chức các hội chợ lớn. Điển hình là hội chợ Fitur được tổ chức tại thủ đô Madrid, từ ngày 31/1 – 4/2/2002, đã thu hút tới 8.296 công ty của 170 nước trên thế giới đăng ký tham gia. Đây là dịp để ngành du lịch xúc tiến quảng bá về đất nước và con gái Tây Ban Nha tạo lập mối quan hệ kinh doanh, tổ chức xây dựng và bán các tour du lịch với các đối tác nước ngoài.
Hương Giang – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11(176 )2001

Đại hội lần thứ IX của đảng cộng sản việt nam khai mạc trọng thể tại hà nội

Sáng ngày 19/4/2001 Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IX Đảng Cộng sản Việt Nam đã khai mạc trọng thể tại Hà Nội. Theo quy định, có 1170 đại biểu tham dự Đại hội. Song, 1 đại biểu là ủy viên Trung ương bị ốm, 1 đại biểu của Vũng Tàu – Côn Đảo bị tai nạn xe máy không tham dự được nên chỉ có 1168 đại biểu tham dự Đại hội, trong đó có: 139 đại biểu nữ, 151 đại biểu là lực lượng vũ trang (Công an, Quân đội), 152 đại biểu là dân tộc ít người. Đại biểu nhiều tuổi nhất là thượng tướng Trần Văn Quang, Chủ tịch Hội cựu chiến binh Việt Nam: 84 tuổi, đại biểu ít tuổi nhất là đồng chí Nguyễn Thị Mai, Bí thư Huyện đoàn huyện Phú Lương (tỉnh Thái Nguyên) 31 tuổi.
Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IX của Đảng Cộng sản Việt Nam họp vào thời điểm có ý nghĩa lịch sử trọng đại. Đại hội đánh dấu chặng đường 15 năm đổi mới và 10 năm thực hiện Chiến lược kinh tế – xã hội năm 1991 – 2000, là Đại hội đầu tiên của Đảng trong thế kỷ XXI.
Vì trách nhiệm lịch sử lớn lao đó, Đại hội có nhiệm vụ kiểm điểm và đánh giá những thành tựu, cũng như những khuyết điểm trong thời gian qua, đề ra phương hướng và nhiệm vụ phát triển đất nước cho thời kỳ tới; phấn đấu nâng cao hơn nữa năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng; động viên và phát huy sức mạnh của toàn dân tộc, tiếp tục đổi mới, đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, xây dựng nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa, vững bước đi tới tương lai ngày càng tốt đẹp.
Phó tổng cục trưởng phạm từ tiếp đoàn báo chí lữ hành bỉ
Ngày 16/4/2001, tại Hà Nội, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Phạm Từ đã tiếp đoàn báo chí – lữ hành vùng Wallonie – Bruxel và cộng đồng người Bỉ nói tiếng Pháp do ông Lambot, Tổng Vụ trưởng cơ quan du lịch vùng Wallonie dẫn đầu đang ở thăm Việt Nam.
Tại buổi tiếp, Phó Tổng cục trưởng Phạm Từ đã thông báo với đoàn khái quát tình hình hoạt động, những định hướng cơ bản, những nhiệm vụ trọng tâm của Du lịch Việt Nam trong giai đoạn trước mắt, đồng thời đánh giá cao kết quả hợp tác giữa ngành Du lịch hai nước, đặc biệt là về chương trình đào tạo nguồn nhân lực giúp Du lịch Việt Nam. Trên cơ sở đó, mong muốn các thành viên trong đoàn tích cực giới thiệu đất nước, con người, tiềm năng du lịch Việt Nam trên đất Bỉ và các thị trường quốc tế. Phó Tổng cục trưởng Phạm Từ hy vọng hai bên sẽ từng bước thực hiện trao đổi thông tin, giúp đỡ nhau kinh nghiệm phát triển du lịch, tiếp tục triển khai chương trình đào tạo nhân lực giúp Việt Nam, khuyến khích các nhà đầu tư của Bỉ đến với các dự án du lịch tại Việt Nam…
Các thành viên trong đoàn bạn đã bày tỏ sự quan tâm về các vấn đề liên quan tới hoạt động du lịch của Việt Nam như: thị trường khách du lịch trọng điểm, việc đầu tư nước ngoài tại Việt Nam, đào tạo nguồn nhân lực, kinh phí đầu tư cho quảng bá xúc tiến, quy hoạch du lịch, mối quan hệ giữa du lịch và hàng không…
Công viên nước hồ tây mở nhiều điểm vui chơi mới
Sau gần một năm nâng cấp và sửa chữa, Công viên nước Hồ Tây đã mở cửa trở lại vào trung tuần tháng 4/2001.
Khai trương hoạt động hè năm nay, Công viên nước Hồ Tây đã có nhiều khu vui chơi mới: bể bơi giỡn sóng, đi cầu dây, trượt theo sóng nước… Ngoài ra còn có điểm vui chơi mới dành cho gia đình có em nhỏ dưới 5 tuổi, có phao bơi và bể bơi cho các em. Trong công viên Vầng trăng (thuộc công viên Hồ Tây) còn có các trò chơi đu quay, chiếu phim thực tế, ảo…
Trong công viên nước Hồ Tây còn có một siêu thị cho du khách mua sắm. Nhằm tránh sự quá tải trong dịp nghỉ cuối tuần, Công viên nước Hồ Tây hạ giá vé vào cửa từ thứ 2 đến thứ 5 hàng tuần.
Hỏa Tiễn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Nghề lễ tân trong khách sạn

Bộ phận Lễ tân là nơi mở đầu cuộc tiếp xúc chính thức với khách bằng việc giới thiệu điều kiện lưu trú gồm loại hạng phòng, tiện nghi, vị trí, giá cả cho tới khi đạt được sự thỏa thuận thì làm thủ tục tiếp nhận khách. Sau đó giao phòng và chìa khóa cho khách để họ được toàn quyền sử dụng theo thời gian đã hợp đồng.
Công đoạn tiếp theo thuộc phạm vi Nhà phòng, nơi thực thi các quy trình công nghệ về vệ sinh nơi ngủ và trong toa lét theo đúng tiêu chuẩn kỹ thuật đã định. Như vậy, ở khâu lưu trú, nhiệm vụ đã được chia đôi: một bên chuyên tiếp nhận khách, phân bố phòng giường, một bên phục vụ khách trong sinh hoạt hàng ngày. Thiếu một bên nào, yêu cầu của khách cũng không thể thực hiện trọn vẹn được. Người ta đã nói: Lễ tân là nơi “bán hàng”, còn Nhà phòng là nơi “giao sản phẩm”. Khách chê bai về giá cả, về trang thiết bị nội thất bỏ đi là lỗi ở nhân viên lễ tân, còn khi khách chấp nhận lấy phòng nếu không toại nguyện vì ga gối chăn màn không thay giặt đúng kỳ hạn lại là lỗi của nhân viên phục vụ phòng.
Việc tiếp xúc ban đầu với khách ở nơi đón tiếp tác động mạnh mẽ đến hiệu quả kinh doanh của khách sạn. Cho nên, việc đón tiếp cũng được coi là nghệ thuật thyết phục khách hàng. Chỉ một sơ suất nhỏ nào đó cũng đủ làm khách mất cảm tình. Ngược lại, hiểu biết tâm lý, giao tiếp lễ độ khéo léo sẽ làm khách hài lòng ngay từ những phút đầu gặp gỡ. Khác với công việc lễ tân của ngành Ngoại giao, đón tiếp nơi khách sạn không có nghi thức long trọng mà chỉ là giao tiếp lịch sự, niềm nở, văn minh. Khách đến với khách sạn chỉ là khách hàng, không phải là tân khách. Bởi họ tìm đến khách sạn là để thuê phòng nghỉ và phải trả tiền.
Có thể họ được thõa mãn mà cũng có thể bị chối từ khi khách sạn không còn phòng trống. Thế nhưng, khách hàng ngày nay lại là thượng đế của các nhà doanh nghiệp nên công việc đón tiếp ở khách sạn tuy không có nghi lễ nhưng vẫn đòi hỏi người làm lễ tân phải có đầy đủ khả năng giao tiếp, biết “mỉm cười”, không lạnh lùng thờ ơ với khách bởi nhân viên lễ tân là một trong bốn nhân vật chủ yếu quyết định số phận của ngành Du lịch: đó là Giám đốc khách sạn, nhân viên lễ tân, hướng dẫn và lái xe du lịch.
Ông HABBOO – một chuyên gia về khách sạn, cố vấn Tổ chức lao động quốc tế (ILO) đánh giá người làm lễ tân là tấm gương phản chiếu toàn bộ hình ảnh khách sạn mà bộ phận lễ tân là nơi người đó thay mặt mọi người tiếp xúc ban đầu với khách.
Công việc đón tiếp trong khách sạn thật không dễ dàng nếu như nhân viên lễ tân muốn đạt tới trình độ nghệ thuật.
Khách du lịch đến quảng bình tăng 32%
Tính đến hết tháng 3/2001, lượng khách du lịch đến Quảng Bình đạt 41.000 lượt người, tăng 32% so cùng kỳ năm trước. Trong đó có 1.300 lượt khách quốc tế, tăng 107% so với quý I năm 2000. Riêng khách du lịch thăm quan động Phong Nha là 16.300 lượt người, tăng 47% so cùng kỳ năm trước. Nhờ vậy, doanh thu từ du lịch tăng 32% so quý I năm 2000.
Lượng khách du lịch tăng nhanh là nhờ tỉnh đã chú trọng đầu tư có trọng điểm các khu du lịch như Phong Nha – Xuân Sơn, bãi tắm Nhật Lệ – Quang Phú; nâng cao chất lượng các dịch vụ và chất lượng phục vụ; làm tốt công tác vệ sinh môi trường và đảm bảo an ninh trật tự tại các điểm du lịch, tạo cho du khách sự an toàn, thoải mái mỗi khi đến với Quảng Bình.
Lê Thanh Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Trò chơi cầu và đánh quay

Trò chơi cầu và đánh quay của người H’ Mông. Trong những ngày tết và hội xuân của người H’ Mông chơi cầu và đánh quay là hai trò chơi phổ biến. Cầu của người H’ Mông có hai loại loại làm bằng đồng xu hoặc miếng đồng có lỗ cắm những lông gà, đánh bằng bảng gỗ; một loại cầu làm bằng lông gà, quấn vải thành quả bóng tròn nhỏ không có tua được đánh bằng lòng bàn tay. Hình thức chơi cầu, có thể chơi đơn cặp hoặc đa cặp, chơi phe cùng giới hoặc khác giới tùy theo tính chất của cuộc chơi. Có thể chơi tự do hoặc theo quy định ngăn cách hai bên bằng một khoảng ranh giới rộng chừng vài bước chân có hai vạch sông song. Điểm khác biệt trong cách chơi so với môn cầu lông thể thao hiện nay là ở chỗ: Cầu không đánh qua đánh lại. Một phía phát cầu, còn phía kia bắt cầu . Nếu phía kia bắt được lại có quyền phát cầu. Vì vậy, người phát cầu phải tinh mắt nhanh chân để đuổi theo quả cầu khi nó còn lơ lửng trên không. Nhiều khi phải ước đoán xem người phát về hướng nào để đón long phát được quả cầu. Các đấu thủ được đám đông cổ vũ và tỏ thái độ bình xét, làm cho cuộc chơi thêm sôi nổi, hứng thú.
Thông qua hình thức chơi cầu, hai bên bày tỏ tình cảm với nhau, thăm dò ý tứ. Cùng giới nếu không có thiện chí, người phát cầu thường phát xa hoặc chệch hướng, khiến người bắt cầu phải di chuyển liên tục, đến mõi chân và vã mồ hôi. Đối với khác giới, khi người con trai có tình ý với người con gái thường phát cầu thăm dò. Nếu người bắt cầu ném lại thì như vậy “cửa tình” đã mở. Trò chơi giữa hai người tiếp tục kèm theo những lời trao duyên.
Đánh quay cũng được người H’ Mông yêu thích. Con quay được làm bằng gỗ tốt. Chặt một đoạn cây bằng bắp chân hoặc bắp tay, lấy một đầu dài chừng 25 – 30cm, cắt bằng hoặc gọt tròn, một đầu vát nhọn . Dây quấn quanh dài chừng hai sải tay. Hình thức chơi cũng tương tự như chơi cầu. Người chơi phải bảo đảm quay của mình ở trong khoảng đất đã quy định và đấu thủ không được phép bước vào khu vực cấm.
Để tránh quyền đánh trước, hai phe phải cử người giỏi nhất ra quay, quay bên nào “tít” đậu lậu hơn thì bên đó có quyền chở bên kia ra quay để đánh. Người đánh phải tính toán khoảng cách sao cho tầm đánh đủ mạnh, chính xác hơn làm văng quay của đối phương, đi càng xa càng được đánh giá cao. Khi quay đối phương bị quật ngã thì quay của người đánh đảm bảo vẫn quay tít mới được coi là thắng cuộc . Nếu hai bên mỗi phe có 5 người thì vẫn thi đấu từng người một, mỗi lần đánh trúng đều được tính điểm. Phe được quyền đánh nếu bốn người đã đánh trượt mà người thứ năm đánh trượt nốt thì coi như thua một hiệp, phải ra quay cho phía kia đánh. Nếu người thứ năm đánh trúng, thì mỗi lần đánh trúng cứu được một người đánh trượt của đội mình.
Trò đánh quay thể hiện sự khéo léo, mạnh mẽ của các chàng trai, các cô gái đứng xem theo dõi và có ý kết bạn, vì vậy trước những cuộc chơi các chàng trai đều là những tay chơi rất “cừ”.
Hội nghị tổng kết
Phát biểu với Hội nghị, Phó Thủ tướng Nguyễn Mạnh Cầm đánh giá cao kết quả đã đạt được của ngành du lịch trong 2 năm qua và biểu dương cán bộ nhân viên toàn ngành đã vượt mọi khó khăn, hoàn thành vượt mức kế hoạch đã đề ra. Phó thủ tướng mong rằng, Hội nghị tập trung thảo luận rút ra những kinh nghiệm thành công, những bài học về sự yếu kém… từ đó tìm các giải pháp, phương hướng đưa Du lịch vươn lên tầm cao mới ngay từ những ngày đầu, tháng đầu của năm 2001. Về mục tiêu, nhiệm vụ năm 2001, Phó thủ tướng đã phân tích các vận hội của ngành du lịch trên con đường phát triển của mìn, trong đó xu hướng hòa bình, hợp tác quốc tế đang có triển vọng tốt đẹp. Phó thủ tướng nhấn mạnh: “Cần tiếp tục thực hiện Chương trình hành động quốc gia về Du lịch, xây dựng một chiếc lược phát triển phù hợp để sớm đưa Việt Nam vào hàng các nước có công nghiệp du lịch phát triển trong khu vực. Chỉ tiêu 6 – 7 triệu khách quốc tế, 25 triệu lượt khách nội địa, thu nhập xã hội từ du lịch có giá trị tương đương 5 đến 6 tỷ USD cần và có thể đạt sớm hơn, không đợi đến năm 2010. Muốn vậy, phải tạo ra chuyển biến đồng bộ từ nhiều phương diện cả ở tầm vĩ mô và tầm vi mô…”.
Dưới sự chủ trì của Phó Tổng cục trưởng Phạm Từ, Hội nghị đã nghe nhiều ý kiến tham luận của đại biểu từ các địa phương, doanh nghiệp các ban, ngành liên quan. Hầu hết các ý kiến đều nêu ra những kinh nghiệm trong công tác tuyên truyền quảng bá, đầu tư nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch, sự liên kết giữa du lịch với các ban, ngành tại các cấp chính quyền địa phương… Các đại biểu có chung kiến nghị cần sớm hoàn thiện và ban hành các Nghị định về quản lý du lịch, cụ thể hóa việc thực hiện Pháp lệnh Du lịch, tiếp tục tạo thông thoáng về thủ tục xuất nhập cảnh cho khách du lịch, có biện pháp ngăn chặn tình trạng cạnh tranh không lành mạnh… (Báo du lịch sẽ trích đăng các ý kiến trên các số ra sau tết Tân Tỵ).
Hoàng Nguyệt Thảo- Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Ninh Bình cần phải quy hoạch du lịch – Phần 2

Vì các món ăn, không nên chỉ nấu các món u vì khách du lịch nước ngoài du lịch đến Ninh Bình là từ nhiều nước khác nhau nên sở thích của học cũng khác nhau. Ta cần hấp dẫn họ từ nét văn hóa ẩn thực riêng của Việt Nam.
Phóng viên: Như ông nói Extissimo là tậ đoàn lữ hành đầu tiên ở Châu u có mặt tại Việt Nam. Nhân đây, ông có thể cho bạn đọc biết đôi nét về qui mô và cách quản lý cũng như kế hoạch của ông trong thời gian tới.
Ô. Arnaud Fuocard: Extissimo Trarel com. Ltd là một công ty lữ hành lớn ở Pháp. Có chi nhánh nhiều nước trên thế giới. Ở Việt Nam Extissimo đã tổ chức nhiều tour hong phú từ tour du lịch thời trang, du lịch sinh thái cho từng cá nhân đến tour du lịch khuyến khích (incentive) cho hàng trăm khách VIP. Năm 2000 công ty đã đưa đón 15.000 khách, trong đó khách inbound chiếm 70%. Từ đầu năm 2001 đến nay công ty tổ chức đưa đón 7 – 8 đoàn khách vào ăn tết, đoàn đông tới 100 khách, tăng 25 % so với cùng kỳ năm trước. các tour thường kéo dài tới 10 -15 ngày.
Để có nguồn khách lớn như vậy, công ty đã biết phối hợp với nhiều bạn hàng, nhiều đối tác du lịch nổi tiếng như: Câu lcj bộ Địa Trung Hải, Thomas Cook, Francaise Dé Circuits, Havas, Carlason Wagonlit.
Trong thời gian tới, để thu hút khách hàng hơn, chúng tôi sẽ chú trọng hơn đến phục vụ theo cung bậc ẩm thực. Có nghĩa là chúng tôi phục vụ sẵn sàng từ các món ăn bình dân cho đến cao cấp, phục vụ cho các đoàn khách lướn tổ chức tiệc ngoài trời khi đi dã ngoại. Khách Pháp nói riêng và khách Tây u nói chung rất thích mô hình “khách sạn ngoài trời”, có nghĩa là những món ăn sang và ngon như khách sạn lớn nhưng lại được phục vụ chu đáo tại một phong cảnh đồng quê yên tĩnh ngoài trời. Tất nhiên, để phục vụ ốt như vậy tại một điểm xa thành phố, nhà hàng của mình buộc chúng tôi phải nổ lực hết mình, phải lo từng chiếc tăm nho nhỏ cho đến bàn ghế, bày tiệc và đầu bếp giỏi đi theo bàn. Extissimo sẽ phải phải phối hợp tốt với đợn vị cung cấp dịch vụ có uy tính như Press Club .
Ngoài ra chúng tôi cũng sẽ tăng cường tổ chức tour du lịch khuyến khích. Dự kiến năm 2001 chúng tôi sẽ đón và tổ chức khoảng 30 tour loại hình nay. Đây thực sự là một sự kiện của công ty.
Phóng viên: Là một nhà điều hành nhiều kinh nghiệm và tổ chức tour du lịch khuyến khích, theo ông Việt Nam có tiềm năng về loại hình này không?
Ô. Arnaud Fuocard: Tổ chức tour kiểu này không phải dễ dàng. Nói đòi hỏi cơ sở hạ tầng tại nước đó phải tốt đẻ khách có thể đi lại nhanh vừa du lịch lại vừa tham gia đầy đủ chương trình của hội nghị. Ở Việt Nam, giao thông phía Bắc còn chưa thuận tiện cho việc đi lại vid công suất hoạt động của Vietnam Airlines còn thấp dễ gây sự chậm trễ, lỡ chuyến cho khách hàng nên chúng tôi phải đặt mua cả hai vé cho một đầu cho khách của cả hai hãng Vietnam Airlines và Paufie Dulines hoạc chúng tổ chức tại Tam Cốc cũng không được vì không có đường bay cho cho máy bay trực thăng nên chỉ có thể tổ chức tại Hạ Long. Chính vì vậy dễ bị đơn điệu. Năm 2000 tour khuyến khích của công ty đông khách nhất là 125 người nhưng năm nay có đoàn lên tới 180 khách nên đây cũng là một bài toán đối với chúng tôi.
Vì vậy để thu hút loại khách này, trong qui hoạch và đầu tư du lịch Nhà nước nên chú ý đến khâu cơ sở hạ tầng ở các khu du lịch lớn. Có như vậy mới phát triển được.
Thúy Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Ninh Bình cần phải qui hoạch du lịch – Phần 1

Tam Cốc, Bích Động vốn từ lâu đã hấp dẫn khách du lịch châu u nhưng cũng là một điểm dừng đầy quan ngại đối với những người điều hành tour tuyến. Vì so lại như vây? Sau đây là ý kiến của ông Arnaud Foucard, giám đốc điều hành du lịch khuyến khích của Exotissimo – Công ty lữ hành duy nhất của Châu u tại Việt Nam.
PV: Trong chuyến đi khảo sát Ninh Bình vừa qua, ông có nhận xét gì về du lịch tỉnh này, đặc biệt là Tam Cốc, Bích Động?
Ô. Arnaud Foucard: Ninh Bình là một tỉnh có nhiều tiềm năng du lịch, đặc biệt là khu Tam Cốc thật xứng đáng với cái tên “Hạ Long trên cạn”. Tuy vậy, hiện nay không hiểu vì sao mà Ninh Bình vẫn đang trong tình trạng kinh tế thiếu qui hoạch, nặng về tự phát. Người dân địa phương có thể buôn bánchào mới khách một cách tự do. Lẽ ra, nơi đây du lịch phát triển thì người dân càng phải thêm văn minh. Thời gian vừa qua, nhất là vào thứ 7 và chủ nhật tại Cầu Vòm nhiều phụ nữ khoảng 35 – 40 tuổi ngồi thành dãy để chờ đón, chặn xe chèo kéo khách, để được hướng dẫn vào Tam Cốc. Họ đã vô tình phá vỡ vẻ đẹp văn hóa của một vùng đất du lịch.
Du thuyền vào Tam Cốc, lúc mà khách thật sự thư giãn ngắm cảnh thì “nhóm xin đểu” xong vào các thuyền để hặn xin chủ thuyền. tệ nạn mất an ninh,ăn xin một cách tham thương ở dọc đường vừa làm mất vẻ đẹp cảnh quan vừa thật sự làm cho khách sợ hãi. Nên chăng ta không khoáng riêng từng thuyền mà quản lí có tổ chức để chúng tôi cảm thấy an toàn hơn khi thuê một đơn vị có tư cách pháp nhân. UBND xã và Sở Du lịch Ninh Bình cũng nên xây dựng các điểm dừng chân dọc chuyến du lịch bán hàng lưu niệm cũng như cửa hàng ăn uống cho khách đỡ bị người bán mè nheo và thêm tin tưởng và chất lượng thực phẩm.
Hiện nay, luồng mương lạch đi vào Tam Cốc đang được nạo vét sâu. Theo tôi, du lịch Tam Cốc nên tranh thủ sự đầu tư của chính quyền, yêu cầu cho mở rộng những cầu vượt làm sao cho khách không phải xuống thuyền mỗi khi qua cầu. Khi xây lại cầu vượt , nên tránh tình trạng bê tông hóa, mà khai thác nguồn đá có sẵn ở Ninh Bình để xây đép chân cầu theo phong cách cổ điển. Có thể giữ hình tượng hai con nghê đá chầu hai bên cầu.
PV: Ông có vẻ nhẫn mạnh về bản sắc dân tộc?
Ô. Arnaud Fuocard: Đúng vậy. Vì khách du lịch muốn xem, thưởn thức những gì ở nước họ không có. Những phong cảnh, di tích đó càng nguyên sơ, cổ kính giữ nguyên nét riê của văn hóa dân tộc thì càng hấp dẫn khách du lịch. Chính vì vậy, các ban nên chú ý các vấn đề cần thiết khi tôn tạo các di tích. Đẹp, nhưng phải tôn trọng tính nguyên bản và tuổi thọ của công trình. Đền Thái Vi quá xuống cấp, còn một đền khác ở Tam Cốc lại dùng gạch men hiện đại mà không dùng đá đỏ cổ kính. Việt Nam đang muồn phát triển du lịch theo hướng giữ gìn bản săc văn hóa dân tộc, nhưng nhiều qui hoạch chi tiết bị phá vỡ ý tưởng đó. Chính sách này phải nên xuyên suốt từ Trung ương đến địa phương, từ Tổng cục Du lịch đến Sở du lịch và xuống UBND các huyện, xã các khu di tích.
PV: Theo tôi biết, mục tiêu chính chuyến khảo sát này của ông là vấn đề ẩm thực. Ông có thể cho biết đánh giá xủa ông về vấn đề này ở Ninh Bình?
Ô. Arnaud Fuocard: Như tôi đã nói trên, Ninh Bình, mà đặt biệt là khu du lịch Tam Cốc, Bích Động nên quy hoạch về các quầy đồ lưu niệm và cửa hành ăn uống. Các quán giải khát và ăn uống phải sạch sẽ và mang bản sắc địa phương. Thay cho các du xanh đỏ che nắng và mấy bộ bàn ghế nhựa, ta nên duàng ác loại bàn ghế mây, chõng tre, nằm dưới rạng tre xanh, bên cạnh đó là chiếc điếu cày, bình rượu cẩm…
Thúy Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Nghề nối thêm chân cho du khách – Phần 2

Tại phố Quán Sứ vẫn bằng chiêu bài cũ tôi tiếp tục sắm vai một “giá du lịch” cần thuê xe cho khách để rẽ vào một cửa hàng. Sau khi nghe tôi đặt vấn đề, người đàn ông ục ịch chủ cửa hàng rút các – vi – dit ra đưa tôi liền hỏi: “Em cần thuê nhiều không để anh cho người gôm xe về”. Tôi đánh liều trả lời: “Khoảng hai chục xe máy, có gom đủ được ngay không?”. Ông ta gậc đầu khẳng định rồi nhấc máy điện thoại gọi đi đâu đó. Đợi ông ta cúp máy tôi hỏi: “Lò xe của ông anh có xa không”. Chẳng chút nghi ngờ ông ta thật thà trả lời: “Xa xôi gì, xe đạp thì anh lấy ở mấy tiệm cầm đồ. Còn xe máy thì gom của cánh xe ôm”. Tôi ngắt lời: “Vậy ông anh khỏi bỏ vốn mà được khối tiền lời còn gì?”. Lúc lắc cái đầu rồi ra vẻ chán nản ông ta nói: “Không ở trong nghề thì không biết được, còn nhiều việc nhức đầu, quan tâm làm gì cho mệt”. Tôi tranh thủ vặn thêm: “Nổi thật ông anh nhé, xe rút từ hàng cầm đồ xe gom của các cánh xe ôm có đảm bảo không, nếu là xe “nhẩy”, xe lậu thì ai chịu trách nhiệm”. Đoán được ý nhấn mạnh từ “đảm bảo” của tôi, ông ta ỡn ừ: “Chú cứ khéo lo, cả Hà Nội này có bao nhiêu chiếc xe đạp, xe máy, ai phát hiện ra được mà sợ”. Lấy lý do cần trao đổi lại khách, tôi đánh bài chuồn.
Rời khỏi đó, tôi tìm đến một công ty du lịch lữ hành có uy tín ở Hà Nội. Trò chuyện với tôi ông giám đốc của công ty này bình luận: Sự ra đời của nghề này là tất yếu, rất phù hợp với tình hình thực tế và đặc trưng du lịch khám phá ở nước ta, mặt khác đối tượng chính của nó lại là khách du lịch quốc tế vì vậy dịch vụ này đã phần nào đáp ứng và thỏa mãn được nhu cầu, sở thích du lịch tự do của khách. Đấy là mặt mạnh, nhưng như thế không có nghĩa là không có những tiêu cực bởi không ít cơ sở kinh doanh đã lợi dụng sự lỏng lẽo trong khâu giám sát, quản lý của nhà nước để tùy tiện định giá, bắt chẹt, thậm chí lừa đảo du khách. Rồi, anh kể cho tôi nghe về trường hợp của một nữ du khách người Anh đành phải chịu mất 100 USD khi thuê một chiếc xe đạp, nhưng rồi không biết trả đầu vì cửa hàng cho thuê đã “bốc hơi”. Cũng có trường hợp ngược lại, một cửa hàng nọ cho khách Đài Loan thuê một chiếc xe máy trong một tuần, giá 80 ngàn/ngày và ông ta đặt cọc 500 USD và cuốn hộ chiếu, nhưng hạn một tuần đã trôi qua ông khách nọ và chiếc xe máy vẫn biệt vô âm tín. Sau khi mang cuốn hộ chiếu trong báo công an thì chủ cửa hàng mới ngã ngửa người ra khi biết đó là hộ chiếu giả…
Để tường tận hơn về quy mô, số lượng, thành phần tham gia kinh doanh dịch vụ này, tôi tìm đến Chi cục thuế quận Hoàn Kiếm. Tại đây ông Vũ Đức Viên – Chi cục trưởng, cho biết: “Hiện quận Hoàn Kiếm là nơi có nhiều cửa hàng kinh doanh dịch vụ này nhất, nhưng đáng buồn thay, bản thân chi cục thuế cũng không hề nắm được số lượng dịch vụ hoạt động trên địa bàn mình quản lý. Bằng chứng là chi cục thuế quận Hoàn Kiếm không hề thu được một đồng nào từ dịch vụ này. Với thực tế như vậy không biết công tác giám sát, quản lý nhà nước có nghĩa vụ nộp thuế của những cửa hàng này ra sao?”. Trả lời cho câu hỏi đó, một quan chức ngành thuế khẳng định: “Thì cứ theo như ngành nghề đăng ký kinh doanh mà thực hiện”. Trước câu trả lời tắc trách đó có lẽ cũng chẳng cần bàn thêm và cũng chẳng cần quá hồ đồ để khẳng định rằng hiện nay đa phần các cửa hàng kinh doanh dịch vụ cho thuê xe máy, xe đạp đều hoạt động không có giấy phép kinh doanh.
Sự bung ra một cách tự phát, thiếu định hướng, những vấn đề bất cập, tiêu cực của nghề này đã xảy ra, thiết nghĩ đã đến lúc các cấp, các ngành chức năng cần có sự quan tâm hơn nữa đến việc tìm và đưa ra biện pháp thiết thực, phù hợp với nghề dịch vụ này nhằm đưa hoạt động này vào trật tự, hạn chế được những tiêu cực, thiệt hại cho hai bên – chủ kinh doanh và người thuê phương tiện. Có làm được như vậy thì nghề “nối thêm chân cho du khách” mới thực sự phát huy hết thế mạnh của mình, trở thành một nghề có ích và đúng như theo nghĩa bóng của nó.
Hà Minh Hảo – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001

Nghề nối thêm chân cho du khách – Phần 1

Theo quy luật vận động tự nhiên của xã hội loài người, mỗi một nghề, tùy vào từng giai đoạn, hoàn cảnh mà có sự ra đời, hưng thịnh, suy thoái và diệt vong khác nhau. Nhưng dù có hưng thịnh hay bị mất đi thì mỗi nghề cũng đều có ảnh hưởng, tác động nhất định đến sự phát triển chung của toàn xã hội. Ngày nay trong nền kinh tế thị trường, nhiều nghề do không phù hợp với yêu cầu của cuộc sống hiện đại nên đành phải chấp nhận quy luật “sinh – trưởng – di – diệt”, nhưng đồng thời nhiều nghề cũng mới được sinh ra đó có nghề thêm chân cho du khách”
Hẳn nhiều người sẽ lấy làm ngạc nhiên, buồn cười, thậm chí nghi ngờ về sự chính xác dòng tít này, song đây là một nghề có thật, chỉ có điều đó chỉ là cách gọi đầy hình tượng, bong bẩy mà những người làm nghề này – nghề cho du khách thuê phương tiện đi lại – vẫn thường gọi đùa như vậy. Nhưng xem ra cách gọi đùa đó không những chẳng có gì là quá đáng, sai lệch mà nó còn lột tả hết cái hồn, cái cốt lõi của nghề.
Ra đời cách đây không lâu, đặc biệt phát triển từ năm 1998 và cho đến nay nghề này đã nhanh chóng trở thành một trong những nghề đơn giản, nhàn nhã, dễ kiếm tiền nhất trong những những nghề dịch vụ ăn theo của ngành du lịch. Có lẽ chính vì thế mà hiện nay số người và số cửa hàng cho thuê xe đạp, xe máy ở Hà Nội đã mọc lên như nấm, thật khó có thể thống kê được. Có nơi hoạt động độc lập, nơi lại núp bóng, chung địa điểm với công ty du lịch, thậm chí còn có những phố chuyên kinh doanh dịch vụ này như phố Hàng Bạc, Quán Sứ… Để hiểu rõ về cách thức hoạt động của nghề “nối thêm cân cho khách”, tôi đã tới phố Hàng Bạc, một trong những phố được xem như là nơi tập trung nhiều nhất các cửa hàng kinh doanh dịch vụ cho thuê xe máy, xe đạp. Quả thật, tại đây, chỉ một phố ngắn chưa đầy 500m, mà tôi nhẩm đếm được gần ba chục cửa hàng kinh doanh dịch vụ này. Cửa hàng nào cũng bày xe, dựng biển quảng cáo với đủ thứ tiếng Ta, Tây, Tầu la liệt choáng hết vỉa hè, phần đường dành cho người đi bộ. Sau khi ngó nghiêng hồi lâu, tôi quyết định rẽ vào một cửa hàng nhỏ để khai thác những thông tin cần thiết. Chẳng đợi tôi kịp bước vào, một người phụ nữ, chắc là chủ cửa hàng, chạy ra níu tay tôi đôn đả; “Em thuê xe gì, bao nhiêu chiếc, cho khách Đài Loan ha?”. Tôi ớ người một lúc rồi mới chợt hiểu, thì ra chị ta đã nhầm tôi là hướng dẫn viên du lịch đi thuê xe cho khách. Trước tình thế bất ngờ nhưng đầy thuận lợi này tôi vội tận dụng và trả lời luôn: “Tôi cần thuê cả xe máy và xe đạp cho khách du lịch, giá bao nhiêu?”. Không trả lời thẳng câu hỏi của tôi, chị ta ầm ừ: “Chú em hỏi giá làm gì, cứ yên tâm đi đâu có đó, chị chi hoa hồng rất đẹp”. Tôi làm bộ không chịu hỏi tiếp: “Đẹp là bao nhiêu?”. Chị ta cười tươi: “30% được chưa?”. Thấy câu chuyện đã đi quá xa tôi đành chuyển hướng: “Thôi được, trước mắt chị cho tôi thuê một chiếc xe đạp, có gì tôi sẽ liên lạc sau”, rồi tiện tay tôi chỉ vào chiếc xe Phượng Hoàng có cái yên cao ngồng, chắc chuyên để cho Tây thuê hỏi: “Xe này giá đặt cọc bao nhiêu?”. Lật vội quyển sổ trên tay, chị ta trả lời: “Em đặt cho năm trăm ngàn, còn tiền thuê thì 15 ngàn/ngày, 2 ngàn/tiếng”. Tôi phàn nàn: “Sao đắt vậy, đặt cọc bằng hình thức khác có được không?”. Chị ta vội lắc đầu nguây nguẩy: “Em thông cảm, chứng minh thư, hộ khẩu… chị không dám nhận vì bị “dính” mấy quả “chột” rồi, còn giá thì bèo nhất đấy, mà cứ thử tính xem với 15 ngàn đồng nếu đi xe ôm hoặc đi xích lô thì liệu có đi được nửa vòng Hà Nội không?”. Nghe chị ta nói vậy, tôi đành móc ví đặt tiền và nhận tờ biên lai không hề có số, dấu, địa chỉ cửa hàng gì ngoài độc một chữ ký nguệch ngoạc. Đoán được những băn khoăn, lo lắng của tôi, chị ta cười: “Em đừng lo nhà tôi ở đây, chạy đi đâu được mà ngại”. Biết khó có thể cải thiện được gì hơn tôi đành vui vẻ nhận xe đi. Nhưng đi đâu? Và rồi để cho bỏ số tiền mình bỏ ra, tôi liền đạp một vòng quanh Hà Nội, dạo qua mấy phố có nhiều cửa hàng kinh doanh dịch vụ này để tìm hiểu kỹ càng hơn.
Hà Minh Hảo – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001

Tai nạn do mô tô, xe máy – SOS

Năm 2000 cả nước xảy ra 22.486 vụ tai nạn giao thông đường bộ làm chết 7.500 người, bị thương 25.400 người.
64,5% tai nạn xảy ra do mô tô, xe máy.
Từ bùng nổ xe mô tô:
Nếu như năm 1999, cả nước có 5,6 triệu mô tô, xe máy thì đến nay đã có gần 7 triệu chiếc, chưa kể số lượng xe do quân đội quản lý và xe nhập lậu trôi nổi ngoài thị trường không quản lý được. Riêng loại phương tiện này hàng năm đã xảy ra trên 12 ngàn vụ tai nạn giao thông (TNGT) cướp đi sinh mạng khoảng hơn 4 ngàn người và làm cho gần 15 ngàn người khác bị thương, trong đo nhiều người phải mang thương tật đời. Bây giờ để có một chiếc mô tô không còn là mơ ước xa vời đối với nhiều người. Những nhà buôn bán lớn, chủ doanh nghiệp, số làm ăn khá giả đã nghĩ đến các loại xe xịn. Xe mô tô đã trở thành phương tiện của người lao động bật trung. Đặc biệt, từ khi xe máy được nhập ồ ạt vào Việt Nam với giá 8 – 9 triệu đồng/ chiếc thì nhiều nông dân đã có xe máy để đi lại và phục vụ nhu cầu trong sản xuất hiện cả nước có 51 doanh nghiệp trong nước lắp ráp xe máy dạng IKD với tổng công suất 1,86 triệu xe/ 1 năm và 5 công ty liên doanh là Honđa, Suzuki, Yamaha, VMEP, GMN với công suất gần 1,5 triệu xe / 1 năm. Ước tính cả nước năm 2000 có thêm 1,4 triệu xe mô tô, xe máy tham gia giao thông. Sự bùng nổ mô tô, xe máy cùng với sự gia tăng phương tiện ô tô đã đẩy nhanh tốc độ gia tăng của phương tiện giao thông cơ giới đường bộ (năm 2000 tăng 15,1% so với năm 1999). Hiện tại, bình quân đã có hơn 10 người dân/ 1 xe mô tô. Chỉ riêng ở thành phố Hồ Chí Minh, quý III – 2000, mỗi ngày đã đăng ký trên 1000 xe, Hà Nội mỗi ngày từ 500 đến 700 xe. Số lượng mô tô, xe máy chiếm hơn 92% tổng số phương tiện cơ giới đường bộ với đủ chủng loại kiểu dáng. Đáng chú ý là nhiều xe cũ đã qua sử dụng 10 – 20 năm, qua nhiều lần sửa chữa, chắp vá, cải tạo không qua kiểm tra chất lượng vẫn hàng ngày, hàng giờ tham gia giao thông … Sự bùng nổ phương tiện mô tô, xe máy trong điều kiện cơ sở hạ tầng còn yếu kém, ý thức chấp hành luật lệ giao thông (LLGT) của người tham gia giao thông chưa cao, chưa tự giác đã và đang gây sức ép lớn đến việc bảo dảm trật tự, an toàn giao thông (TTATGT), làm gia tăng tại nạn giao thông và dẫn đến ùn tắc giao thông, nhất là ở các đô thị, nếu không có một nổ lực cao để kiềm chế.
Đến những vụ tai nạn đau lòng
Theo số liệu thống kê, năm 2000, cả nước xảy ra 22.486 vụ tại nạn giao thông đường bộ, làm chết 7.500 người. So với năm 1999 đã tăng 1.753 vụ (8,5%) tăng 830 người chết (12,4%) và 1.489 người bị thương (6,2%). Riêng tai nạn do mô tô, xe máy gây ra chiếm 64,5% tổng số vụ. Đáng chú ý về nguyên nhân xảy ra tai nạn do người tham gia giao thông không chấp hành đúng các quy định an toàn giao thông chiếm 74,8% với các lỗi vi phạm chủ yếu là: điều khiển chạy xe qua tốc độ quy định (37,8%), tránh vượt sai (37,8%), say bia rượu (23,4%) và thiếu chú ý quan sát (5,1%) …
Trần Sơn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Năm 13 (178) 2001.

Cuộc thi tay nghề ASEAN kết thúc

Thí sinh Phạm Thành Lê (Tổng cục Du lịch) đoạt huy chương vàng.
Cuộc thi tay nghề lần thứ III của các nước trong khối ASEAN vừa tổ chức ở Thái Lan đã kết thúc tốt đẹp.
Lần đầu tiên đoàn Việt Nam dự thi nên gặp nhiều khó khăn: thiếu kinh nghiệm và thiết bị, dụng cụ phục vụ, nguyên liệu, thực phẩm… hoàn toàn mới mẻ so với cách học tập trong nước. Nhưng các thí sinh đã cố gắng phục khó khăn nên đã đạt kết quả tốt Huy chương vàng, 1 Huy chương bạc, 3 Huy chương đồng và 6 giải khuyến khích (trong tổng số 13 thí sinh dự thi). Người đoạt Huy chương vàng là thí sinh Phạm Thành Lê (thuộc đoàn Tổng cục Du lịch) về môn phục vụ nhà hàng. Hiện thí sinh Phạm Thành Lê và tập thể Ban Bàn – Bar – Buồng của Trường Trung học nghiệp vụ Du lịch đang được đề nghị Tổng cục Du lịch tặng Bằng khen vì những thành tích đóng góp vào kết quả cuộc thi.
Cuộc thi tay nghề ASEAN được tổ chức hàng năm, nhằm tăng cường quan hệ hợp tác giữa các nước trong lĩnh vực đào tạo nghề và giải quyết việc làm, đồng thời, giới thiệu với các nước về trình độ tay nghề của mỗi nước trong khu vực cho mục đích hợp tác trong đào tạo nghề và xuất khẩu lao động. Cuộc thi cũng nhằm khuyến khích phong trào luyện tay nghề trong lớp trẻ, trao đổi và học tập kinh nghiệm dạy nghề. Vì thế, ngành Du lịch đang xúc tiến tích cực để tiếp tục tham gia thi tay nghề quốc tế tại Hàn Quốc vào tháng 10/2001 và cuộc thi tay nghề ASEAN lần IV tại Indonesia vào tháng 10/2002.
Pacific airlines: Mở đường bay quốc tế Thành phố Hồ Chí Minh – Đà Nẵng – Hồng Kông
Trong khuôn khổ Hiệp định hợp tác về hàng không giữa Việt Nam và Trung Quốc, từ ngày 28/4/2001 Công ty cổ phần Pacific Airlines sẽ chính thức mở đường bay quốc tế Thành phố Hồ Chí Minh – Đà Nẵng – Hồng Kông, mỗi tuần 3 chuyến vào các ngày 2, 4, 6 bằng máy bay MD90/154Y. Công ty lữ hành quốc tế Vietlink International Travel Co. của Hồng Kông có chi nhánh tại Thành phố Hồ Chí Minh là đơn vị lữ hành quốc tế đầu tiên khai thác nguồn khách du lịch từ Hồng Kông đến Việt Nam trên các chuyến bay này.
Năm 2000, khách du lịch Hồng Kông đến Đà Nẵng chiếm 60% tổng số khách. Việc khai thác đường bay trực tiếp của Pacific Airlines và hãng tàu biển Star Cruises từ Hồng Kông đến Đà Nẵng và ngược lại, dự kiến sẽ làm cho lượng khách du lịch ở đây tăng khoảng 80% trong, năm 2001.
Bắc Ninh “Kỷ niệm 991 năm lễ hội Đền Đô”
Ngày 8 và 9/4/2001 (tức 15 và 16/3 năm Tân Tỵ), tại khu vực từ Đền Đô đến đình Đình Bảng (xã Đình Bảng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) sẽ diễn ra Lễ hội Kỷ niệm 991 năm ngày vua Lý Thái Tổ đăng quang. Lễ hội Đền Đô do Ủy ban nhân dân xã Đình Bảng tổ chức với nhiều hoạt động: lễ túc yết Đức Vương Mầu từ chùa Cổ Pháp về Đền Đô, lễ dâng hương tưởng niệm Lý Bát Đế, tham quan các di tích lịch sử văn hóa trong xã Đinh Bảng, hát quan họ, thả chim bồ câu, đấu vật, đấu cờ, chọi gà, thi đấu bóng bàn, cầu lông…
Kiên Giang “mở thêm tour du lịch”
Vừa qua, Kiên Giang đã mở thêm Tour du lịch bằng đường biển từ thị xã Rạch Giá đi thành phố Kép – tỉnh Campot, Campuchia.
Tuyến này có 3 tour khởi hành từ Rạch Giá bằng đường biển đến tham quan cảng thành phố Kép, vườn thú Hoàng Gia Campuchia, khu du lịch Inksu, nhà nghỉ của vua Sihanook, tượng Nữ thần biển.
Đây là tour thứ hai sau tour tương tự, hợp tác giữa Công ty Du lịch Kiên Giang và Du lịch Campot mở năm ngoái bằng đường bộ từ cửa khẩu Xà Xía (Kiên Giang) sang thành phố Kép – Campuchia.
Hải Phòng với lễ hội truyền thống 1 – 4
Ủy ban nhân dân huyện Cát Hải và báo Hải Phòng vừa tổ chức Lễ hội truyền thống ¼ để ký niệm 42 năm ngày Bác Hồ về thăm làng cá Cát Hải (1/4/1959 – 1/4/2001), ngày truyền thống ngành Thủy sản Việt Nam và khai trương mùa Du lịch Cát Hải năm 2001. Tới dự có lãnh đạo một số Bộ, ngành Trung ương, lãnh đạo Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố Hải Phòng, cùng nhiều du khách trong và ngoài nước. Chủ tịch Ủy ban nhân dân huyện Cát Hải, ông Phạm Trí Tuệ đã đánh hồi trống khai trương mùa Du lịch Cát Hải đầu tiên của thiên niên kỷ mới. Các hoạt động văn hóa, thể thao truyền thống: diễu hành biểu dương lực lượng trên biển, biểu diễn lướt ván, thi chèo thuyền nan, thuyền thúng… đã diễn ra trong ngày hội. Đặc biệt, cuộc đua thuyền Rồng tranh cúp Báo Hải Phòng đã thu hút 10 đội tham gia. Lễ hội truyền thống 1/4 diễn ra trang trọng, quy mô, tạo ra khí thế mới cho mùa du lịch 2001.
Nguyễn Hoàng – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT- DL – Hà Nội – Năm 14(179)2001