Đồ cổ ở Đà Lạt

Thế giới đồ cổ ở Đà Lạt, nếu có dịp đi du lịch Đà Lạt, du khách có thể đến tham quan phòng trưng bày cổ vật của ông Nguyễn Văn Tuấn nằm trên đường Phan Đình Phùng. Căn phòng này chỉ vỏn vẹn có 12m2 nhưng là cả một thế giới đầy ắp hiện vật, ghi dấu ấn sinh động của quá khứ.
Cứ một tiếng đồng hồ bạn lại được nghe 10 chiếc đồng hồ quả lắc từ thời những năm 30 thế kỷ 20 trở về trước đồng thanh trỗi nhạc. Bạn cũng có thể say sưa ngắm dãy đèn dầu kiểu Aladin muôn dạng, muôn sắc cùng nhiều món đồ cổ khác sản xuất ở Châu u cách đây cả thế kỷ. Rồi cả trăm hiện vật khác như những bức tượng đồng Champa, vũ nữ Apsara… cứ cuốn ta vào thế giới cổ xưa. Trong phòng trưng bày của ông còn có 20 chiếc máy ảnh chạy bằng dây cót, hai chiếc xe gắn máy cổ của Đức ngót nghét cả trăm tuổi vẫn còn sử dụng tốt.
Ông Nguyễn Văn Tuấn có trong tay một cuốn sách cũ xuất bản năm 1928 – 1929 với nhiều thông tin, hình anhr về các món đồ mà ông đang trưng bày. Ông cũng giữ được bộ sắc chỉ chạm khắc gỗ sơn son, thếp vàng của Bảo Đại với dòng chữ Hán: “Tiết hạnh khả phong”, 2 chiếc cúp bóng đá và đua xe đạp Đông Dương năm 1942. Riêng chóe, chum, ghè, lu… ông có trong tay hơn 2000 món, nào là chiếc hũ triều Minh Du Lộ Hồng trị giá cả trăm tỷ đồng, nào là gốm sứ men ngọc thời Tống Thanh. Trong nước thì có gốm sứ Lý Trần Lê Nguyễn… với Bát Tràng, Chu Đậu, Chăm pa… Rồi những chóe rượu người Mạ mà các nhà khảo cổ xác định xuất hiện từ thế kỷ 15 – 16, các loại gốm đó gốm khắc hình rồng bay phượng múa, hình hoa lá, chim của người K’Ho, Cil. Trong lễ hooij kỷ niệm Đà Lạt 110 năm hình thành và phát triển, ông Tuấn cũng đã chọn 110 chiếc khóe mang đi giới thiệu. Đắm chìm trong thế giới của những món đồ cổ du khách chợt nhận ra rằng, đồ cổ không phải chợt nhận ra rằng, đồ cổ không phải vô tri vô giác mà ẩn chữa rất nhiều bao điều về nền văn minh của con người.
Điểm hẹn cuối tuần
Tắm nước giếng nóng Quảng Yên
Từ thành phố Thanh Hóa theo quốc lộ 45 đi về hướng tây nam, qua cầu Cảnh đến giữa cây số 86 và 87, gặp ngôi nhà cao tầng bên phải đường, rẽ về phía tây trái, theo con mương bê tong mình qua cánh đồng sẽ đến nhà Nguyễn Văn Thắng, nơi có giếng nước mà thu hút khá đông du khách gần xa.
Ông Nguyễn Văn Thắng là một chiến binh từng chiến đấu trên chiến trường Điện Biên Phủ. Khi trở về cuộc sống đời thường ở thôn Yên Trung, Quảng yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, ông đã đào giếng để dùng may mắn gặp ngay dòng nước nóng 38,30C trong vắt từ mạch ngầm phun lên… Những người muốn ông nhượng lại khu vườn mở dịch vụ kinh doanh nhưng ông đều chối. Gần đây, theo yêu cầu của người dân, ông Thắng đã xây mấy phòng tắm hàng ngày bơm nước nóng lên để phục vụ bà con. Khách tìm đến nhà ông ngày một đông. Từ nông dân, cựu chiến binh, cán bộ công chức, từ những người cao tuổi, học sinh, sinh viên đều đến đây thưởng thức cái thú tắm nước nóng thiên nhiên. Một người bị bệnh đường ruột, thấp khớp, nhiều lần tắm đã có kết quả rõ rệt. Những người xa đến tắm xong còn xin từng nước mang về dùng dần. Ông Thắng đòn bà con xa rất ân cần. Mỗi ngày tắm ông Thắng chỉ thu 1.000 đồng. Trừ các khoản chi phí chỉ lấy lãi chút ít. Ai đến biếu thêm tiền ông đều từ chối. Ông tâm sự: “Giếng nước nóng như lộc của đất được chia sử cho nhiều người cùng hưởng là điều hạnh phúc với gia đình tôi”.
Vùng quê Quảng Yên tĩnh lặng thoang thoảng mùi thơm dìu dịu của hương hương cau, hương bưởi làm xao xuyến lòng người… Du khách đi Lam Kinh, Vườn Quốc gia Bến En… nếu được dừng chân tắm giếng nước nóng Quảng Yên, sẽ cảm thấy khoan khoái, thanh thản vô cùng.
Nguyễn Khải – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 11 (332) – Năm 2004

Năm 2004, ngành du lịch cần nắm bắt và tận dụng thật tốt các cơ hội để tạo đà phát triển

Vừa qua, phó thủ tướng Vũ Khoan, bí thư trung ương đảng, trưởng ban chỉ đạo nhà nước về du lịch đã đến dự hội nghị tổng kết ngành du lịch năm 2003 và 5 năm thực hiện pháp lệnh du lịch và đã có bài phát biểu chỉ đạo về hướng đi cho toàn ngành. Báo du lịch lượt ghi và trân trọng giới thiệu bài phát biểu của phó thủ tướng Vũ Khoan.
Trong năm qua, ngành du lịch đã chủ động đối phó với dịch bệnh Sars và khôi phục lại tốc độ phát triển du lịch. Đây là bài học quan trọng rút ra để đẩy mạnh công việc của mình năm 2004. Trong năm 2003, ngành du lịch đã bám sát được các sự kiện lớn của đất nước từ đó sử dụng các sự kiện này để thúc đẩy du lịch. Đây cũng là hướng để khắc phục những khó khăn. Hoạt động xúc tiến du lịch đã được thấm nhuần ở tất cả các ngành và đặc biệt là các địa phương đã có những sáng kiến tổ chức những hoạt động du lịch lớn. Du lịch cũng đã bám sát các hoạt động xúc tiến thương mại, xúc tiến đầu tư, xúc tiến hàng không để thực hiện xúc tiến du lịch. Đây cũng là hướng tốt trong năm 2003 mà những năm trước chúng ta chưa làm được. Các địa phương tham gia hoạt động du lịch tương đối đều, mạnh, chỉ có như vậy thì du lịch mới phát triển được. Các địa phương đã có rất nhiều cố gắng trong hoạt động xúc tiến du lịch.
Năm 2004, du lịch Việt Nam có nhiều thuận lợi khi tình hình đất nước và vị thế của đất nước đang có đà thuận lợi. Bên cạnh đó, Việt Nam đã khắc phục được dịch bệnh Sars. Việt Nam là một nước ổn định, an toàn cho du khách. Vị thế quốc tế của Việt Nam thể hiện qua Sea Games 22 đã được quốc tế thừa nhận. Nước ta năm 2004 có những sự kiện lớn nổi bật là kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên sẽ thu hút sự quan tâm của khách quốc tế. Festival Huế 2004 cũng là sự kiện lớn tạo thuận lợi cho du lịch. Một sự kiện nữa phục vụ cho du lịch là hội nghị cấp cao Á – u vào tháng 10 năm 2004. Mặt khác, quyết sách của chính phủ là bỏ visa cho khách du lịch Nhật Bản, một thị trường hấp dẫn với khả năng chi tiêu cao và việc mở đường hàng không trực tiếp với Hoa Kỳ bắt đầu từ năm 2004 cũng là điều kiện thuận lợi cho du lịch phát triển. Nếu chúng ta nắm bắt, vận dụng những điều kiện, cơ hội này thì sẽ có đà phát triển.
Bên cạnh đó, vẫn còn những khó khăn mà chúng ta cần dự báo trước để khắc phục. Chúng ta không thể lường trước được những bất lợi, do đó việc chủ động đối phó hết sức quan trọng. Tôi nhấn mạnh là phải sát sao những diễn biến trên thế giới, từ đó có những biện pháp chủ động đối phó. Bên cạnh những thuận lợi thì có những thách thức rất lớn. Muốn đạt được mục tiêu đón 2,7 – 2,8 triệu lượt khách du lịch quốc tế, 14 – 14,5 triệu lượt khách du lịch trong nước với doanh thu 25.000 tỷ đồng thì tôi nghĩ chúng ta còn phải phấn đấu mệt nhọc chứ không phải đơn giản.
Tôi xin gợi ý một số việc lớn trong năm 2004:
Về quảng bá xúc tiến du lịch, chúng ta phải vận dụng những thuận lợi tôi đã nêu ở trên để mở rộng hoạt động du lịch. Chúng ta cần xây dựng kế hoạch quảng bá du lịch năm 2004 cụ thể. Năm 2003, các địa phương đã làm công tác quảng bá rất tốt, tôi đánh giá cao những hoạt động đó. Năm 2004, hoạt động quảng bá ở những thị trường như Nhật Bản, Mỹ cần có sự phối hợp tốt giữa các ngành, địa phương để thực hiện cho tốt. Theo kinh nghiệm của tôi thì vai trò của địa phương là rất quan trọng. Đề nghị tổng cục du lịch có kế hoạch quảng bá nhân hội nghị Á – u tổ chức tại Việt Nam.
Về công tác quản lý nhà nước, cần biến những kinh nghiệm trong thực hiện pháp lệnh du lịch để soạn thảo luật du lịch cho tốt, đây là một việc lớn của tổng cục du lịch trong năm nay. Trong năm nay, cần chấn chỉnh lại các hoạt động lữ hành.
Về xuất nhập cảnh, cần có qui chế thuận lợi tạo điều kiện hơn nữa cho khách du lịch.
Phải vận dụng đà của Sea Games 22 để đẩy mạnh công tác giữ gìn an ninh trật tự, triệt tiêu những tiêu cực ảnh hưởng đến du lịch.
Về đào tạo nguồn nhân lực, phải khắc phục những khó khăn hiện tại. Muốn làm được điều này cần có sự phối hợp, hợp tác chặt chẽ giữa các bộ, ngành liên quan.
P.V – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 3+4+5 – Năm 2004

Danh tướng Trần Quang Khải và nỗi lòng khắc bên mộ vợ

Ở thông Cao Đài, xã Mỹ Thành (Mỹ Lộc – Nam Định), có một tấm bia đá được lưu giữ từ hàng trăm năm nay. Điều đáng nói, những gì ghi trên bia là tiếng nói vừa hối hận vừa thiết tha yêu quý của một người chồng khi nhận ra tấm lòng cao cả của vợ mình lúc nàng đã gần đất xa trời. Đó là câu chuyện về danh tướng Trần Quang Khải và người vợ của ông, Phụng Dương công chúa.
Công chúa vốn họ Trần, tên được ban là Phụng Dương. Cha là tướng quốc thái sư Trần Thủ Độ, mẹ là phu nhân Tuệ Chân. Khi còn bé, công chúa nổi tiếng là người hiền hậu và thông minh, vua Thái Tông yêu quý, nhận làm con nuôi. Đến khi gả cho thượng tướng thái sư Trần Quang Khải, vua xuống chiếu ban cho xe và quần áo theo như con gái vua.
Chuyện ghi trên bia kể rằng, bấy giờ Trần Quang Khải có một người thiếp yêu nên rất lạnh nhạt với công chúa. Ông bà Trần Thủ Độ định có ý kiến với con rễ. Công chúa cho là không nên, thưa với cha mẹ: con đã về làm vợ thái sư, được hòa hợp hay không là do mệnh mà thôi, ý của cha mẹ cố nhiên con không được cưỡng lại, nhưng còn cái nghĩa phần lớn phải theo chồng thì làm thế nào?
Tướng quốc và phu nhân Tuệ Chân nghe vậy, bèn thôi.
Cứ như vậy, công chúa chờ chồng một lòng kính thuận, đối với thứ thiếp của chồng một lòng khoan thứ. Nếu có người nào làm thái sư giận, la mắng, công chúa lấy lời lẽ nhẹ nhàng giảng bài, khiến họ không phàn nàn oán giận.
Khi thái sự lựa chọn, khen thưởng các nhân vật trong triều đình, công chúa tự coi đó không phải là việc của đàn bà nên chưa từng vì cớ gần gũi mà tự tiện xen vào những việc quan trọng.
Trần Quang Khải ở cương vị tướng quốc, hàng ngày rất bận, chẳng có thì giờ đoái hoài đến việc nhà, ông ủy thác cho công chúa khu xử với người già, người trẻ. Xin được nói thêm, Trần Quang Khải được vua ban cho đất Cao Đài làm thái ấp. Theo sử sách kể lại, khu phủ đệ trong thái ấp rộng khoảng năm mẫu. Ngoài khu phủ đệ còn có nhà ở cho binh lính và nô tì, hoặc các xưởng rèn, mộc, dệt vải, nung gạch, gốm sứ và trại nuôi trâu, dê…Công việc thì nhiều nhưng chưa bao giờ công chúa không hài lòng thái sư. Việc kim chỉ, may vá, nội trợ, công chúa lại càng giỏi, những người đàn bà bình thường không thể nào sánh nổi. Đối với nô tì, công chúa không to tiếng, chỉ sai bảo bằng nét mặt. Nếu kẻ nào lấy trộm vật gì, công chúa chỉ truy hỏi mà không nỡ để lộ tiếng xấu của họ. Công chúa vốn có lòng nhân từ bác ái, không phân biệt con vợ cả vợ lẻ, hễ ai làm điều gì tốt cũng khen trước mặt thái sư, ai làm điều gì xấu dù nhỏ, đều rỉ tai răn dạy. Người ta bảo, giấu che việc xấu, nêu khen việc hay, công chúa đã có phong cách của bậc quân tử thời xưa.
Mùa đông năm Giáp Thân (1284), giặc Nguyên sang cướp nước ta. Thái sư xuống thuyền lánh giặc. Nửa đêm có chiếc thuyền bốc cháy, lúc đó thái sư đang ngủ. Công chúa tưởng giặc đến, bà khẽ đánh thức chồng dậy và đưa cho ông chiếc mộc rồi lấy thân mình che cho chồng.
Những việc làm như vậy đã khiến Trần Quang Khải nghĩ lại. Ông nhận ra tấm lòng cao cả của người vợ bấy lâu nay chịu sự lạnh nhạt của mình một cách không công bằng. Trớ trêu thay, khi đã được chồng hiểu ra nỗi lòng thì công chúa lại lâm bệnh nặng. Những ngày trên giường bệnh, công chúa không hỏi gì đến con cháu, chỉ một lòng yêu thương, lo nghĩ cho chồng. Lúc công chúa sắp lâm chung, đã mệt và yếu lắm rồi, thái sư viết đặt vào tay công chúa mấy chữ: “kiếp sau xin được làm vợ chồng như xưa”.
Mộ Phụng Dương công chúa hiện vẫn còn ở thôn Cao Đài. Bên cạnh là tấm bia khắc ghi những lời yêu thương và cả sự ân hận của người chồng – danh tướng Trần Quang Khải. Ngôi mộ này nằm ở điểm cao nhất trong vùng, nhiều khi cả vùng trắng xóa nước vì lũ lụt thì chỉ riêng nơi mộ bà vẫn khô ráo. Xung quanh mộ có nhiều cây cổ thụ mà trong vùng không đâu có. Đặc biệt nhất là ba cây mà dân trong vùng gọi là nòng nóng, trông gần giống cây đa, quả nhỏ màu vàng, ăn được, có rất nhiều quả chín rụng xuống đất nhưng lâu nay không mọc thêm một cây con nào.
Đông Anh – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 1+2 – Năm 2004

Bác Hồ với du lịch

Thầy giáo Nguyễn Tất Thành – Bác Hồ thời trẻ – dạy học 3 trường Dục Thanh, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận năm 1909 và mấy tháng của năm 1910. Thầy Thành thường kết hợp giữa việc giảng dạy và việc đưa các trò nhỏ đi tham quan những cảnh đẹp của thị xã Phan Thiết, lúc ấy Phan Thiết chưa lên thành phố như hiện nay.
Về thăm trường Dục Thanh lần thứ 7, thứ 8 gì đó, tôi nhớ không được chính xác lắm, tôi đứng lặng chỗ bục cao của ngôi trường một thời đã vang tiếng giảng bài của thầy Nguyễn Tất Thành. Trưa mùa khô êm ả. Tôi mở sở tay ghi: 21 bàn học trò, 2 bảng đen, 1 bàn của thầy giáo, 2 hàng kỷ nước gỗ đã lên bóng màu cánh gián. Rồi tôi được nghe băng của các “cụ” học trò thời nhỏ, nói về thầy giáo Thành yêu quý của mình.
Ông Nguyễn Trọng Lội nhớ lại: “cứ 5 giờ sáng là học trò dậy tập thể dục. Thầy Thành hướng dẫn, học trò tập rất đều, sau đó là bữa ăn sáng: ăn cháo với cá khô. Rồi lên lớp”. Một cụ khác cho biết: “vào rằm tháng 8, thầy Thành dẫn học sinh xuống bãi biển Thương Chánh và dọn bữa ăn trên bãi đá lô nhô. Xuống đây được hát bài Á Tế Á, vì trong thị xã cấm không được hát. Cụ Nguyễn Đăng Lầu đã hát bài ca ái quốc, những câu đầu của bài ca ngợi lòng yêu nước của người dân nước Việt: “non nước ta từ thời Hồng Lạc/ Một nghìn năm khai thác đến nay/ Á Châu riêng một cõi này/ Giống vàng ta cũng xưa nay một loài/ Vuông dặm đất hai mươi bảy vạn/ Nào bạc vàng chan chát thiếu chi/ Đồng tươi ruộng đất bốn bề/ Kể điều lợi đất ai bì được đâu….”
Thầy Thành yêu cầu học sinh cắt tóc ngắn. Chủ nhật, ngày lễ, thầy Thành thường dẫn các trò nhỏ đi tham quan cảnh đẹp. Nhân chuyến đi, thầy gợi tinh thần yêu nước, thương dân qua lời hướng dẫn của thầy. Thầy Thành là một nhà hướng dẫn du lịch được học trò và khách tham quan rất mến. Xung quanh Phan Thiết có nhiều cảnh đẹp, nhưng thầy Thành thường dẫn các trò nhỏ đi những điểm gần để hợp với sức khỏe của các em. Mỗi tuần, thầy Thành dẫn các trò nhỏ đến tham quan những địa chỉ khác nhau: bến đò Văn Thánh và đình làng Đức Nghĩa; bãi biển Thương Thánh và động cát Làng Thiềng; ngôi chùa Phước An và bãi cá Cồn Chà. Sáu địa điểm trên đều là những cảnh đẹp, những điểm du lịch, những di tích có khả năng gợi mở lòng yêu nước cho các em nhỏ.
Bến cá Cồn Chà ở phía dưới cây cầu Trần Hưng Đạo – cây cầu bắc qua sông Cà Ty, chỗ quốc lộ 1A, là một bến cá suốt ngày tấp nập thuyền và tàu đánh cá. Bến cá này là một cảnh đẹp, phía trước là biển cả mênh mông, phía sau là thành phố, một đô thị cuối cùng của vùng đất cực nam Trung Bộ, phía hoang dã giáp với tỉnh Đồng Nai vùng Đông Nam Bộ rồi. Chiều, đứng hóng mát trên cây cầu Trần Hưng Đạo, gió biển lồng lộng thổi về. Dưới chân cầu, phía sau lưng ta đứng là dòng sông Cà Ty như một dải lụa xanh, chảy giữa lòng thành phố, chia thành phố thành hai cánh chim phượng hoàng và chim đang vỗ cánh bay lên.
Với Phan Thiết, tuy Bác ở không lâu, nhưng cái thị xã thời xưa nay đã để lại trong Bác nhiều dấu ấn khó phai. Nhớ Phan Thiết là Bác chỉ đến ngôi trường Dục Thanh; nhớ đến cây khế cụ Nguyễn Thông trồng mà thời dạy học ở trường Dục Thanh trong Ngọa Du Sào, Bác đã chăm sóc cây khế sớm chiều; nhớ đến các em nhỏ học sinh – Bác dạy lớp 1, và lớp 2; nhớ đến các buổi đi tham quan cảnh đẹp, được xem như những cuộc đi du lịch sinh thái bây giờ.
Đám học trò nhỏ vẫn nhớ như in cái vóc dáng của thầy giáo quê Nghệ An, mỗi lần dẫn học trò đi ngắm cảnh. Cụ Nguyễn Trọng Lội “tả” lại cách ăn mặc của thầy Thành: “Bác Hồ lúc bấy giờ mặc áo dài đen, đi guốc gỗ vông, đội nón (mũ) vành to tròn”. Bác vừa đi vừa nói chuyện. Có những đoạn đường, Bác bảo vài em đọc lại bài hát “cắt tóc ngắn”, một hình thức học thuộc lòng. “…Kìa xem trong ngũ đại châu/ Nào ai dài tóc có đâu như mình/ Nói ra ngoặt mà làm thinh cũng ngoặt/ Hễ có tay có chân, có mày có mặt/ Chữ đồng tâm cho chắc mới nên người…..”
Nước nhà độc lập, Bác Hồ làm chủ tịch nước. Nhiều người được đọc những vần thơ tả cảnh và gửi gắm nỗi lòng của Bác trong đó, mới hay, Bác yêu thiên nhiên vô cùng. Các bài thơ về Pắc Pó, về đi thuyền trên sông Đáy, về cảnh đẹp Việt Bắc….vừa biểu lộ tâm hồn thi sĩ, vừa mang nét giới thiệu về du lịch đằm thắm và trữ tình.
Tạ Hữu – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 1- Năm 2004

Đến với cù lao Ông Hổ

Cù lao Ông Hổ, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang đã trở thành điểm du lịch về nguồn lý thú và hấp dẫn với đầy đủ các loại hình như: du lịch tham quan, giải trí, nghỉ ngơi, du lịch sinh thái, và du lịch văn hóa….Hàng năm, nơi đây đón trên 800 đoàn khách từ khắp mọi miền đất nước và quốc tế tới tham quan.
Truyền thuyết kể rằng: có con hổ vì thọ ơn vợ chồng nhà nọ đã cưu mang mình lúc sa cơ nên hàng năm cứ đến ngày giỗ ân nhân là hổ lại tha heo rừng về tế lễ rất long trọng cho nên cù lao được mang danh là cù lao Ông Hổ.
Tại cù lao này còn có khu lưu niệm và đền thờ chủ tịch Tôn Đức Thắng. Hàng năm nơi đây đều cử hành hai lễ hội: lễ hội Ông Hổ và lễ kỷ niệm ngày sinh Bác Tôn. Đền thờ Bác Tôn là công trình kiến trúc quy mô chủ đạo trong quần thể khu lưu niệm rộng hơn 6.000 m2 bao gồm: nhà trưng bày hiện vật, tư liệu thời niên thiếu của Bác Tôn. Đền thờ Bác Tôn được xây dựng làm 2 tầng mái cong, hiên rộng, có cột chống đỡ, biểu tượng cuộc đời Bác Tôn luôn hướng đến nhân dân, bè bạn khắp bốn phương. Chính diện ngôi đền quay về hướng Bắc, nơi có thủ đô Hà Nội ngàn năm vạn vật, trái tim của tổ quốc. Bên trong ngôi đền có tượng bán thân Bác Tôn đúc bằng đồng lồng trong bao lam thành vọng bằng gỗ quý với đường nét chạm trở hoa văn tinh xảo. Đối diện với đền thờ là nhà trưng bày di vật và hình ảnh liên quan đến thân thế và sự nghiệp cùng văn bia khắc ghi công đức của Bác Tôn.
Nhằm khai thác tiềm năng du lịch, đảng bộ và chính quyền xã Mỹ Hòa Hưng đã tạo điều kiện cho các hộ nông dân có vốn phát triển mô hình du lịch vườn sinh thái trên cơ sở quy hoạch diện tích vườn cây ăn trái chung 10.000 m2, đồng thời khai thác du lịch sông nước, tham quan làng bè nuôi cá, câu cá, tắm cồn…
Khu du lịch sinh thái mang tên Hàm Rồng, của anh Hà Văn Bé là khu du lịch vườn tư nhân đầu tiên ở cù lao Ông Hổ. Nơi đây có các dịch vụ như: câu cá, nhà hàng ăn uống với các món đặc sản đồng nội, nhà nghỉ mát, ca cổ tài tử, nhà trọ cho khách nghỉ qua đêm…với giá bình dân. Bình quân mỗi ngày đón 60 -70 khách, riêng ngày nghỉ cuối tuần và ngày lễ có đến vài trăm khách. Khu du lịch này còn có nhiều loại cây ăn trái như: xoài cát Hòa Lộc nổi tiếng bao đời nay, mận da người to trái, các loại cây kiểng cổ thụ hàng trăm năm tuổi, dàn hoa lan với nhiều chủng loại về giống và màu sắc….
Ông Tám Trí, giám đốc khu lưu niệm chủ tịch Tôn Đức Thắng cho biết, năm 2002 sẽ bổ sung thêm vườn tưởng niệm ngoài trời rộng khoảng 3.000 m2 để nói về cuộc đời Bác Tôn từ khi là một công nhân của xưởng đóng tàu Ba Son đến lúc trở thành chủ tịch nước…nhằm giáo dục trực quan cho các thế hệ, tạo điều kiện cho nhân dân cảm nhận về một người cộng sản vĩ đại.
Một “chợ tình” mới ở Hà Nội
Mới đây, tại Ngã Tư Vọng bỗng xuất hiện một nhóm gái mại dâm đứng đường chào đón khách gây náo loạn khu vực này. Mỗi khi có người nào phóng xe máy qua là bọn chúng nháy mắt, ra hiệu với khách. Đặc biệt, khi có hiệu lệnh đèn đỏ, số gái này tràn cả ra đường đến sát từng xe “tiếp thị”. Trong đám này có cả những cô gái trông còn rất trẻ, chỉ khoảng 17 -18 tuổi. Xung quang chúng là những người làm nghề xe ôm, dựng xe ra lòng đường, có tốp còn ngồi dọc hành lang đường sắt. Thỉnh thoảng có một vài chiếc xe máy đến, chuyện trò một lúc rồi lên xe đi về hướng Giáp Bát. Trong số những cô gái đứng bên đường này, không ít người trên tay cầm cả cặp sách trông như học sinh, sinh viên nhưng khuôn mặt thì bự son phấn và ăn mặc thì hở hang, nhố nhăng. Người đi đường không ít lần chứng kiến các cô này cầm tờ giấy đốt và hơ quanh người để đốt vía khi gặp những ông khách chỉ xem mà không “mua hàng”. Có những lần người đi đường còn chứng kiến đám gái này đánh chửi nhau để tranh giành khách. Trong số khách đến hỏi các cô gái này, nhiều người mặt còn búng ra sữa, còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Đến khoảng 11 giờ đêm, “chợ tình” này vãn dần, xe ôm và gái cũng đi hết, đoạn đường trở lại bình thường. Sự việc diễn ra hàng tối tại ngay chỗ đông người qua lại và khu vực đèn sáng như ban ngày lẽ nào chính quyền sở tại không biết? Nhiều người đi đường tỏ ra rất bất bình khi phải chứng kiến những cảnh như thế mỗi khi dừng lại ở nút giao thông này. Cần sớm dẹp bỏ “chợ tình” này để trả lại sự bình yên, trong sáng cho đoạn đường đông người qua lại. Nếu không giải quyết kịp thời, khu vực này sẽ thành một điểm nóng về tệ nạn xã hội. Khi đó, muốn dẹp chắc chắn sẽ khó khăn hơn nhiều.
Trần Trọng Trí -Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 52- Năm 2001

Tạo cơ hội du lịch cho người tàn tật

Du lịch là một trong những nội dung chính đã được đề cập tới tại cuộc vận động 2001 hưởng ứng thập kỷ vì người tàn tật hòa nhập cộng đồng”, bài phát biểu tại phiên họp toàn thể của ông Jean – Luois Vingnuda, phụ trách du lịch, thuộc ủy ban kinh tế xã hội khu vực châu Á – Thái Bình Dương đã nêu ra nhiều gợi ý liên quan tới việc tạo điều kiện thuận lợi cho người tàn tật đi du lịch. Báo du lịch xin trích lược bài phát biểu trên.
Trước hết là vấn đề đi lại, theo ông Jean – Luois Vignuda, người tàn tật sẽ gặp khó khăn gấp nhiều lần so với người bình thường nếu trên đường du lịch bị thất lạc hành lý, phương tiện trợ giúp bị hỏng, bị mất…Ngoài ra còn thường xuyên phải lên, xuống máy bay, vào nhà vệ sinh. Đối với người mù lại phải xác định đâu là hành lý của mình thì vô cùng khó khăn…Tiếp theo là nơi ăn nghỉ. Hiện rất ít khách sạn có sự quan tâm tạo điều kiện cho người tàn tật tiếp cận. Từ lối ra vào, cầu thang lên xuống đến việc bố trí các dụng cụ, thiết bị, tín hiệu, ngôn ngữ…làm sao cho phù hợp và dễ hiểu đối với mọi du khách dù bị khuyết tật ở dạng nào. Hầu hết những sự hạn chế mà du khách tàn tật gặp phải khi tham gia du lịch chính là sự không tiếp cận được tại những khu du lịch. Ví dụ như ở bờ biển, hang động, leo núi,…rất khó khăn đối với người đi xe lăn. Đặc biệt người khiếm thị sẽ ít có cơ hội tự tiếp cận với khu du lịch hấp dẫn về thẩm mỹ. Để giúp cho du khách tiếp cận tốt với các yếu tố trong du lịch, cần có sự tính toán kỹ để lập kế hoạch du lịch phù hợp cho từng đối tượng khách. Theo ông J-Luois: “đối với người tàn tật, việc lập kế hoạch cho một kỳ nghỉ có thể phức tạp. Nó phụ thuộc vào dạng tật, việc đảm bảo có những quan tâm thích đáng đối với những nhu cầu của họ như phương tiện vận chuyển, hướng dẫn…”.
Từ sự phân tích trên, ông đã đưa ra một số hành động cụ thể, được coi như những sáng kiến ở một vài quốc gia, tạo điều kiện thúc đẩy du lịch không vật cản dành cho người tàn tật, đó là khung pháp lý đảm bảo cho người khuyết tật có quyền tiếp cận với các cơ sở du lịch. Còn ngành du lịch thì phải cải thiện cơ sở vật chất tại các khách sạn. Những phòng dành cho người tàn tật phải được thiết kế phù hợp cho người đi xe lăn cũng như người khiếm thị, khiếm thính. Các cơ quan hàng không cần thiết kế, xây dựng những khu vực tiếp cận cho người tàn tật…Ngành du lịch cần huấn luyện cho đội ngũ nhân viên phục vụ nhiệt tình, nhạy cảm, có thái độ đúng mực và có kỹ năng giao tiếp tốt để giúp đỡ người tàn tật và có đội ngũ hướng dẫn viên đặc biệt cho người khiếm thính, khiếm thị…”
Theo ông, có 3 vấn đề chính cần được ưu tiên quan tâm ngay, đó là việc xây dựng và triển khai pháp luật liên quan đến quyền lợi của người tàn tật; giáo dục và đào tạo nâng cao nhận thức về “quyền tiếp cận của người tàn tật” và cung cấp các thiết bị (là yếu tố quan trọng để đạt được mục tiêu tiếp cận du lịch) cho người tàn tật. Trước mắt, ngành du lịch cần đạt được một mức độ phù hợp về cơ sở vật chất, tiện nghi, sự chăm sóc, đáp ứng nhu cầu trên hành trình du lịch…
Kỳ ảo suối Ba Hồ
Ba Hồ, tên một con suối nằm ở phía bắc thành phố Nha Trang. Suối có độ dài chừng 10km nhưng có 3 lần mở rộng lòng suối trên các lưng chừng núi, tạo nên ba hồ nước thiên nhiên rất độc đáo. Vì vậy, nó được gọi là suối Ba Hồ.
Muốn tới Ba Hồ, du khách đi theo quốc lộ I lên phía bắc thành phố Nha Trang chừng 19km,sau đó rẽ trái, đi hơn 2km đường rừng, men theo suối đi thêm một đoạn nữa là tới hồ Nhất (một con suối nằm trong quần thể suối Ba Hồ). Xung quanh con hồ này có những tảng đá lớn nhỏ, nhiều màu sắc, những cây cổ thụ tỏa bóng xuống hồ nước tron veo. Lòng hồ được phủ một lớp sỏi màu nâu và cát trắng, rải rác trong lòng hồ lại có khối đá to ló lên khỏi mặt nước, rất tiện lợi cho tắm mát và nghỉ ngơi. Đến đây vào mùa hè chắc chắn du khách sẽ lấy làm hài lòng và thích thú khi ngâm mình dưới làn nước mát lạnh mà tương truyền đây là nơi các tiên nữ thường xuống để tắm mát.
Lội dọc theo suối về phía thượng nguồn chừng 1000m, du khách sẽ tới hồ Nhì. Hồ rộng chừng 1000m2, sâu 0,4 – 0,5 m. Mặt hồ phẳng lặng như một mảnh gương soi mà tiên nữ nào đó đã bỏ quên trong huyền thoại xưa. Từ hồ Nhì lên hồ Ba chỉ chừng 300 – 400 m lội suối. Hồ Ba hẹp và nông. Hai bên hồ là vách đá với dây leo và rễ cây chằng chịt. Trên những cây cổ thụ quanh hồ, bạn có thể gặp những nhánh lan rừng tỏa mùi hương nhẹ nhàng tinh khiết khiến bạn có cảm giác lâng lâng. Trong hương thơm ngất ngây, bạn còn được nghe tiếng chim hót líu lo như đón chào khách đến.
Sau khi đến suối Ba Hồ, bạn sẽ thấy tâm hồn mình sảng khoái, thư thái, tràn ngập một niềm thương mến thiên nhiên đất nước và sẽ thấy cuộc sống thật đáng yêu để rồi sau đó đón nhận những ngày tới đầy kỳ vọng của cuộc đời.
Bùi Hỏa Tiễn – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 51- Năm 2001

Chinatown ở Singapore

Có người nói đến Singapore mà chưa ghé Chinatown thì chưa thể được coi là đã đặt chân lên đất nước nổi tiếng nhờ môi trường thanh sạch ấy. Quả vậy, những giờ đồng hồ dạo gót nơi phố xá đông đúc và phồn hoa này luôn đem lại cho du khách một cái nhìn mới mẻ về Singapore và nhất là người Trung Hoa đang sinh sống, làm ăn ở đây.
Nhìn toàn cảnh, Chinatown rực lên sự sang trọng, quý phái, giàu có và hào hiệp. Ban đêm, những tòa nhà cao ốc ngời lên kiến trúc Peranakan trong ánh sáng đèn màu. Nếu vũ trường, khách sạn, sân khấu biểu diễn mời gọi người ta bằng tiếng nhạc vang lừng thì cửa hàng nhỏ bán đồ lưu niệm, trang phục cưới cổ truyền, đồ mỹ nghệ….lại hấp dẫn du khách bằng vẻ ngoài khiêm tốn và thanh nhã. Đặc biệt, hấp dẫn là những quán trà nhỏ bé nép mình trong vườn cây xanh ven hồ. Nhìn bề ngoài, chúng là những nếp nhà xinh xắn thanh bình làm bằng tre, nứa. Thường bao giờ cũng có hai tầng. Quán được trang trí bằng đèn lồng, các bức tranh cổ và thư họa. Khách đến thưởng trà có thể mặc sức như thi nhân xưa tức cảnh đề thơ hoặc vẽ lên các bức tường dán giấy thơm in hoa mờ. Đến đây, họ phải bỏ giày dép lại ngoài cửa và tuyệt đối không được nói to. Thời gian bên bàn trà dường như ngưng đọng. Không khí như thanh sạch hơn. Bao sự bận bịu đời thường và những lo toan của du khách như bay biến hết. Thật là một cách gột rửa tâm hồn vừa giản dị vừa thuần khiết và thanh lịch.
Một vài đặc điểm tâm lý của người Châu Ro
Tộc người Châu Ro ở Bà Rịa – Vũng Tàu ước chừng khoảng 7.000 người, cư trú chủ yếu ở các huyện Tân Thành, Long Đất, Xuyên Mộc, Châu Đức và một phần thị xã Vũng Tàu – Bà Rịa. Họ là cư dân bản địa lâu đời ở miền nam Đông Dương, thuộc nhóm ngôn ngữ Môn – Khơ Me, dòng Nam Á. Xét về tiến trình lịch sử, tộc người Châu Ro ở cả vùng đông nam bộ có điểm xuất phát thấp. Cho đến giờ, vẫn chưa tìm thấy dù là rất ít ỏi dấu tích nào về các hạ tầng cơ sở như chùa chiền, lăng tẩm, đền đài hay thượng tầng kiến trúc như tôn giáo hay văn hóa nghệ thuật của người Châu Ro.
Mặc dù vậy, người Châu Ro có nhiều đặc tính độc đáo, rất đáng trân trọng, nhất là sự đoàn kết, thương yêu, nhường nhịn lẫn nhau. Chính vì thế, trong cuộc sống đời thường, ở gia đình hoặc giữa các gia đình người Châu Ro ít có sự cãi vã, to tiếng với nhau. Người Châu Ro sống theo quan điểm nhân văn “một điều nhịn, chín điều lành” nên trong quan hệ vợ chồng hay làng xóm láng giềng đều nói năng nhỏ nhẹ, không ưa nói to, nặng lời, đặc biệt không sử sự bằng vũ lực với mọi người. Một điều ghi nhận nữa ở người Châu Ro là tâm lý hiếu khách. Điều này được hình thành từ việc coi trọng con người trong xã hội. Vì thế, khách đến nhà phải được gia chủ đón tiếp nồng hậu, lịch sử. Gia đình nào có cái ăn cái để đã dành, còn nếu khó khăn vẫn cố chạy vạy để có cái tiếp khách bằng các món chủ yếu: cơm, cá, thịt và nhất là rượu. Mâm cơm tiếp khách được đặt tại phòng khách và chỉ có khách là đàn ông ăn với chủ nhà, còn khách là đàn bà ăn mâm dưới với bà chủ và gia đình. Ăn xong, nghỉ ngơi chốc lát, khách cảm ơn gia chủ rồi ra về. Bởi theo phong tục người Châu Ro, khách dù được trọng vọng thế nào cũng không được lưu lại dùng bữa thứ 2. Ai vi phạm sẽ bị xã hội lên án và coi thường.
Tuy vậy, khi đưa khách đến thăm khu vực có người Châu Ro, cũng cần chú ý tới đặc điểm tâm lý của một bộ phận trong cộng đồng họ là mặc cảm tự ti dân tộc, cho rằng mình nghèo, thậm chí đề cao quá đáng vai trò của dân tộc khác. Một số người còn lấy họ người Kinh hoặc lấy vợ người Kinh và giấu gốc Châu Ro của mình.
Hà Nội: hội chợ đêm 2001
Tại cung văn hóa hữu nghị Hà Nội đang diễn ra hội chợ đêm Hà Nội 2001 do công ty cổ phần triển lãm quảng cáo thuộc phòng công nghiệp thương mại Việt Nam (VCCI) tổ chức từ 08/12 – 22/12. Có 70 doanh nghiệp trong nước và nước ngoài với các sản phẩm chế biến, hàng hóa tiêu dùng tham gia…Trong thời gian hội chợ có các chương trình quảng cáo hàng tiêu dùng và giao lưu giữa nhà sản xuất với khách hàng.
Nguyễn Cẩm – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 50- Năm 2001

Món cá hồi của người NaUy

Ở bất cứ thành phố nào của NaUy cũng có các quán đặc sản cá. Nếu đến đây trong mùa giáng sinh hoặc cuối tháng 11 đầu tháng 12, bạn nên thử món Lutefish là loại cá tuyết hong khô tẩm nước mù tạt. Còn ở Việt Nam cá hồi là loại thực phẩm cực kỳ quý hiếm: mỗi cân khoảng 10 usd, chưa kể công chế biến. Vì vậy, hiện chỉ có các khách sạn cao sao mới dám phục vụ món ăn này.
Cách làm cá hồi
Việc lựa chọn và chế biến cá hồi rất cầu kỳ. Khi mổ phải cần phải có 3 đầu bếp: người đánh vảy rồi chuyển cho người mổ và lau sạch máu, người cuối cùng pha thịt cá. Thớt, dao, tay người mổ luôn luôn được rửa và lau sạch.
Đầu cá được cắt riêng rồi lấy thìa nạo hết thịt trong đầu cá để làm món băm viên. Thân cá được lọc từ trên xuống và lấy kẹp nhổ xương còn dính trong thịt. Cá nhổ xương khó là cá ngon.
Da cá rán giòn hoặc làm ví. Thịt cá có thể làm món gỏi cuốn sasimi hay xiên nướng hoặc để nhồi nhân rán, nhồi rau cuốn….
Đặc sản từ cá hồi
Dưới đây là 2 món đặc trưng của người NaUy và 2 món cải tiến của các đầu bếp Việt Nam:
Xa lát cá hồi tươi với chanh và dầu ô liu: thái cá thành các lát mỏng. Bày vào đĩa có nêm muối tiêu, trộn lẫn nước chanh, vỏ chanh và gừng, dùng nước sốt này rưới lên cá hồi. Cho thêm ít dầu ô liu và vài lá húng tươi trang trí.
Cá hồi rán hạnh nhân: cá tẩm ướp tiêu muối, rắc hạt hạnh nhân rồi đun nóng chảo với dầu và bơ trước khi cho cá vào. Rán đến khi cá có màu đẹp. Bơ được sốt bằng nụ bạch hoa, hành củ, mùi tây băm nhỏ, súp xì dầu kikoman, muối và tiêu. Chảo để nóng, cho bơ đun với nhiệt độ cao để tạo màu nâu đẹp. Hới bỏ bọt trên mặt. Khi bơ có màu như ta muốn, cho các thành phần khác vào. Nêm muối tiêu vừa vị. Khoai tây luộc chín, nghiền ra, trộn với kem và bơ đun nóng. Nêm muối tiêu vửa vị. Cuối cùng đặt cá hồi vào đĩa, rưới nước sốt bơ ăn với khoai tây nghiền.
Cá hồi nấu chua: tương tự như nấu canh cá chua của Việt Nam, nấu với dọc mùng, dứa, cà chua, thì là…và ăn với rau sống, giá đỗ.
Cá hồi bọc bẹ cau sốt nghệ, rau thơm: thân cá lọc dài khoảng 30cm, dày 2cm. Tôm nõn xay nhuyễn, trộn đều với hành củ băm, nấm hương thái nhỏ, gừng và ớt thái chỉ. Trải rộng miếng cá hồi lên trên miếng mỡ chài trải rộng, cho tôm trộn vào giữa, cuộn tròn lại, để vào giữa bẹ cau, dùng dây buộc chặt lại, cho vào lò nhiệt độ 200oC trong 15 phút, lấy ra đem nướng trên bếp than hoa 5 -7 phút. Nghệ tươi gọt sạch vỏ, nghiền nát lấy nước rồi đun nhỏ lửa cùng với đường, dấm, nước mắm, tiêu và bột ngô cho sánh. Cuối cùng cho các loại tỏi tây, hành hoa, cà rốt thái chỉ vào. Bày cá đã chín cho vào đĩa, mở bẹ cau ra, dội sốt nghệ rau thơm lên trên cá, rắc hành hoa và thì lá thái nhỏ, trang trí hoa ớt cho đẹp.
Malaysia: chú trọng thị trường Trung Quốc
Kể từ đầu năm nay, Malaysia đã mở các văn phòng đại diện tại Bắc Kinh và Thượng Hải, với nhiệm vụ quan trọng là thu hút thêm du khách từ Trung Quốc tới Malaysia. Hiện tại, hàng ngày có các chương trình quảng bá du lịch Malaysia trên đài truyền hình trung ương Trung Quốc CCTV với các nghệ sĩ đã tham gia trong phim “ngọa hổ, tàng long” được giải Oscar. Trong tháng 12 này, ngành du lịch Malaysia tổ chức triển lãm du lịch tại một loạt thành phố ờ miền Trung Trung Quốc như Thành Đô, Trùng Khánh, Quý Dương,…
Ẩm thực – giải trí tuần này
Thành phố Hồ Chí Minh:
Khách sạn Riverside Saigon: từ 12h00 – 15h00 các ngày 2 -9/12 phục vụ tiệc trưa và các loại nước uống, giá 16 usd/ người.
Khách sạn Omni Saigon: tiệc giáng sinh tự chọn 17 usd/ suất ban ngày, 20 usd/ suất tối. Giảm 50% cho trẻ dưới 12 tuổi.
Khách sạn New World: tiệc buffet gồm: gà tây quay, cừu nướng, bí đỏ và rượu chát sủi bọt, nước ngọt, giá 180.000đ/ suất.
Sân khấu kịch Idecaf: 5/12 – 12/12 vở Thuốc đắng giã tật; 8/12 vở m mưu và tình yêu; 9/12 – 16/12 vở Lời nói dối cuối cùng.
Hội chợ giáng sinh 2001: công ty Cheri tổ chức tại 111 Bà Huyện Thanh Quan, quận 1, từ 4 – 10/12.
Nhà hàng Cối Xay Gió 66 Trần Quốc Toản, quận 3: từ nay đến 12/12 ăn uống tại nhà hàng có cơ hội tham gia một chuyến du lịch Thái Lan miễn phí.
Hà Nội:
Câu lạc bộ Hà Nội: tiệc tự chọn “những món ăn khoái khẩu” vào thứ 7 hàng tuần, từ 12h00 – 15h00, các món: Dim Sum Trung Quốc, cánh gà nướng, bánh ngọt các loại…giá 5.50 usd/ người lớn, 3.50 usd/ trẻ em.
Khách sạn Hà Nội Horison: bán thẻ hội viên vàng giá 100 usd/ năm và bạc giá 60 usd/ năm. Các hội viên được tự do sử dụng các dịch vụ: tắm bơi, matxa, phòng tập thể hình, bể bơi ngoài trời, sân tennis, phòng tập chuyên nghiệp…
Khách sạn Sofitel Metropole Hà Nội: triển lãm tranh của họa sĩ Diệu Thúy 5 – 6/12.
Thúy Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 49- Năm 2001

Trời mây non nước

Trời mây non nước Quan Sơn, Hồ Quan Sơn (huyện Mỹ Đức – Hà Tây) là một khu du lịch sinh thái hấp dẫn nằm giáp quần thể thắng cảnh Hương Tích.
Đến đây du khách có thể tự chèo thuyền hoặc thuê người chèo. Với giá 20.000 đồng – 30.000 đồng bạn có thể thuê một chiếc thuyền cho 2 – 5 người và khoảng 10.000 đồng – 20.000 đồng cho dịch vụ chèo thuyền thuê (tùy thời gian). Ngồi trên thuyền, du khách có thể hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn toàn cảnh Quan Sơn với những dãy núi đá trùng điệp soi mình dưới làn nước mát, điểm thêm màu xanh của cánh đồng lúa tạo nên một Quan Sơn đầy ấn tượng. Đến đây du khách sẽ được ghé thăm khu Đầm Sen, đảo sư tử, Linh Sơn Động, Ngọc Long Động, Hoa Quả Sơn và thưởng thức chương trình giao lưu văn nghệ cùng các ca sĩ trên đảo. Để tham gia tour này chỉ cần 130.000 đồng/ khách (giá trọn gói cho đoàn 15 khách trở lên).
Sân đua chó Lam Sơn
Bạn muốn thay đổi không khí sau một tuần làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh? Hay muốn biết thêm một thú vui sau những giờ nghỉ ngơi hoặc tắm biển tại Vũng Tàu? Sân đua chó Lam Sơn đang là địa chỉ yêu thích của nhiều người dân và du khách.
Lượt đua đầu tiên sẽ bắt đầu lức 19 giờ. Trước giờ xuất phát người xem được ngắm nghía và lựa chọn chú chó mình yêu thích. Đây là chó đua thuộc nòi Greyhound, được tuyển chọn từ nước ngoài và chăm sóc theo tiêu chuẩn đặc biệt.
Mỗi chú chó có trọng lượng trung bình từ 27 – 38 kg, có thể chạy 80km/ h. Sau vài vòng diễu hành, chó đua sẽ được nhốt riêng mỗi chú một ngăn chuồng đóng kín. Khi có hiệu lệnh, bầy chó đua lao ra ngoài và sải bốn chân trên đường đua trải cát. Chỉ trong khoảng thời gian rất ngắn, bầy chó có thể vượt qua chặn đường đua 460 m để về tới đích. Các thiết bị giám sát điện tử sẽ đảm bảo cho kết quả cuộc đua được chính xác, phục vụ quá trình đánh cá của khán giả với ban tổ chức. Khán giả có thể mua phiếu đánh cá để thử thời vận và khả năng phán đoán của mình theo 3 phương thức: Win, Exacta hoặc Trifecta, tương đương với việc bình chọn chó về nhất, cặp nhất hoặc nhất, nhì, ba.
Nếu muốn đi tour để tham dự chương trình này, bạn có thể liên lạc với các Công ty du lịch: Bến Thành tourist, Saigon Tourist.
Cù lao giấy khu picnic Bò cạp Vàng
Đến Cù lao Giấy (Đồng Nai) là tour du lịch mới mà Công ty du lịch lữ hành Saigon Tourist mời chào du khách bắt đầu từ mùa hè năm nay.
Khách sẽ được Công ty đón vào lúc 6h30 sáng và đưa đi Nhơn Trạch tham quan đài tưởng niệm liệt sĩ rừng Sác – một công trình kiến trúc đẹp, uy nghiêm, bao quanh bởi một cánh rừng hoang sơ. Sau đó bạn sẽ đến Cù Lao Giấy – khu picnic Bò Cạp Vàng. Ở đây bạn sẽ được vẫy vùng trên sông nước Đồng Nai, chèo thuyền, tắm sông, đi mô tô nước, xe đạp nước và nhảy cầu. Sau đó, bạn sẽ được thưởng thức mộ bữa ăn đậm chất vườn lạ mà ngon, được nằm nghỉ trên những cánh võng trong không gian xanh hết sức thơ mộng.
16h00 cùng ngày, từ Cù Lao Giấy về thành phố, bạn sẽ được ghé qua Trại bò sữa Long Thành hoặc đi mua sắm trong siêu thị Cora. Giá tour trọn gói của công ty là 110.000 đồng/ khách.
Mở cảng hàng không Phú Bài
Văn phòng Chính phủ vừa thông báo quyết định của Thủ tướng Chính phủ đồng ý kiến nghị của Cục hàng không dân dụng Việt Nam mở cảng hàng không Phú Bài (Huế) cho giao lưu hàng không quốc tế.
Theo văn bản này, Thủ tướng giao cho Tổng công ty Hàng không Việt Nam chủ trì phối hợp với Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế và các đơn vị liên quan triển khai công việc tiếp nhận hành khách, hàng hóa; giao Cục hàng không dân dụng Việt Nam làm thủ tục công bố cảng hàng không quốc tế sau khi chuẩn bị đầy đủ các điều kiện cần thiết.
Khánh thành bảo tàng lớn nhất Đồng bằng Sông Cửu Long
Sau 39 tháng thi công xây dựng, bảo tàng Cần thơ vừa chính thức khánh thành tại số 1 đại lộ Hòa Bình, Thành phố Cần Thơ, Bảo tàng Cần Thơ có diện tích 3.178 m2, trong đó có diện tích sử dụng là 2.700 m2 gồm 1 trệt, 2 lầu. Tổng vốn đầu tư là 17,8 tỷ đồng. Đây là Bảo tàng có quy mô lớn nhất ở Đồng bằng Sông Cửu Long.
Hiện bảo tàng Cần Thơ đang trưng bày 1.195 hiện vật, 981 hình ảnh, 239 tài liệu khoa học. Dự kiến, vào dịp mừng Đảng, mừng Xuân 2002, Bảo tàng Cần Thơ sẽ trưng bày cổ vật của cố học giả Vương Hồng Sển.
Diệp Hiền – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 7 (328) – Năm 2004

Quản lý, khai thác tài nguyên du lịch sao cho hiệu quả?

Quản lý và khai thác hiệu quả nguồn tài nguyên du lịch là vấn đề quan trọng nhưng hiện nay, việc quản lý khai thác các nguồn tài nguyên du lịch của ta còn nhiều bất cập, dẫn đến hiệu quả khai thác thấp và làm cho các tài nguyên nhanh cóng bị xuống cấp.
Khai thác tài nguyên là hoạt động thiết yếu trong hoạt động du lịch – được xác định là ngành kinh tế mũi nhọn – song lại chưa được chính thức giao quản lý một loại tài nguyên nào. Trong khi đó, tài nguyên du lịch thuộc trách nhiệm quản lý của nhiều cơ quan trung ương và địa phương, dẫn đến sự bất hợp lý: có tài nguyên do nhiều cấp, ngành quản lý chồng chéo, có không ít tài nguyên buông lỏng, thậm chí không cấp ngành nào chịu trách nhiệm. Ông Phạm Xuân Ánh, giám đốc sở du lịch Ninh Bình phản ánh: “cùng là di tích văn hóa lịch sử nhưng có nơi do ngành văn hóa quản lý và khai thác như cố đô Hoa Lư, có điểm lại do tôn giáo quản lý như nhà thờ đá Phát Diệm. Ngành du lịch Ninh Bình chỉ được quản lý một vài khu, song chức năng nhiệm vụ và sự phối hợp với các ngành chưa được chỉ rõ”. Chính sự không thống nhất này làm ảnh hưởng đến cảnh quan môi trường, cảnh quan di tích ở Ninh Bình và làm cho các sản phẩm du lịch mới, độc đáo không có điều kiện xuất hiện.
Việc tổ chức quản lý khai thác tài nguyên du lịch ở nhiều địa phương còn chủ yếu là tự phát, không thống nhất, ông Trần Trung Dũng, giám đốc sở du lịch Hải Phòng cho hay: “ủy ban nhân dân thành phố giao các bãi biển, điểm tham quan cho các huyện, thị xã khai thác chứ không phải ngành du lịch.” Kết quả tất yếu là kế hoạch khai thác manh mún, không phát huy hết giá trị đích thực của các điểm du lịch lớn Đồ Sơn, đảo Cát Bà, cạnh tranh không lành mạnh. Tại khu du lịch Phong Nha -Kẻ Bàng cũng có tới 4 đơn vị thuộc các ngành nông nghiệp, văn hóa, thương mại, du lịch và ủy ban nhân dân xã Bố Trạch (Sơn Trạch, Quảng Bình) cùng tham gia quản lý, khai thác. Vì thiếu sự phân công quản lý nên các đơn vị chỉ thi nhau khai thác, giành quyền lợi mà không đầu tư bảo tồn, tôn tạo, thậm chí còn tranh chấp làm ảnh hưởng xấu đến khu du lịch.
Theo ông Nguyễn Phú Đức, phó tổng cục trưởng tổng cục du lịch: “để tìm ra chính sách tài nguyên du lịch có hiệu quả, cần xem xét một cách tổng thể những vấn đề liên quan đến quyền lợi và trách nhiệm của cơ quan trung ương và chính quyền địa phương; cộng đồng dân cư; các tổ chức kinh doanh du lịch; khách du lịch”. Nếu bỏ qua quyền lợi 1 cấp, ngành nào đó trong việc quản lý tài nguyên du lịch thì cũng đồng nghĩa với việc làm cho khâu quản lý kém hiệu quả. Với thực trạng quản lý khai thác tài nguyên du lịch hiện nay, các vấn đề cần lập tức giải quyết là: quy hoạch, đất đai, xây dựng, hoạt động và sửa chữa. Bên cạnh đó, cũng cần sớm nghiên cứu chính sách đầu tư để giữ gìn, khai thác hiệu quả tài nguyên, chính sách liên quan và liên vùng và quy định các biện pháp giáo dục bảo vệ tài nguyên.
Ông Nguyễn Văn Lưu- vụ trưởng vụ hợp tác quốc tế, tổng cục du lịch cho rằng: “chúng ta nên áp dụng những kinh nghiệm quản lý của nước ngoài trong điều kiện của Việt Nam như khai thác tài nguyên du lịch gắn liền với giáo dục nhận thức, khai thác đi đôi với bảo tồn và đảm bảo lợi ích cho cộng đồng địa phương”. Nếu chúng ta nâng cao được nhận thức về phát triển du lịch đối với các cấp, ngành và người dân, lại có quy hoạch khai thác thì hoạt động du lịch chắc chắn sẽ khả quan hơn.
Tài nguyên du lịch muốn khai thác tốt, đòi hỏi phải có sự kết hợp giữa kinh nghiệm kinh doanh du lịch và kinh nghiệm quản lý tài nguyên thiên nhiên và văn hóa của các ngành liên quan. Các điểm du lịch chỉ trở nên hấp dẫn khi việc khai thác tài nguyên du lịch có hiệu quả. Chính vì vậy, việc quản lý khai thác hiệu quả tài nguyên là vấn đề cấp thiết, góp phần quan trọng trong sự tăng trưởng và phát triển của ngành du lịch.
Thủy Tiên – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 48- Năm 2001